*Bùi Văn Bồng
Vòng hoa thả xuống biển chiều
Mây trời nghiêng bóng sóng reo mạn tàu
Bình yên trời biển một màu
Hồn thiêng đồng đội nơi đâu hãy về
Những người lính nặng tình quê
Cùng ra giữ đảo bốn bề biển khơi
Nuôi bao mơ ước cho đời
Gieo vào sóng biếc những lời tâm linh
Có người giữ đảo hy sinh
Máu hòa vào ánh lân tình sáng ngời
Có người vượt sóng trùng khơi
Cứu ngư dân thoát khỏi nơi hiểm nghèo
Trẻ trung cùng tiếng sóng reo
Nỗi đau thương gửi biển chiều mênh mông
Hồn anh hòa sóng biển Đông
Mang theo bao nỗi chờ mong thư nhà
Tâm tình gửi thắm vào hoa
Viếng người đồng đội đi xa không về
Vòng hoa ướp gió đồng quê
Biết bao thương nhớ dầm dề gió khơi
Đảo này có tự bao đời
Những ngư dân mở chân trời mưu sinh
Đảo này sâu nặng ân tình
Bao người lính đã hy sinh giữ gìn
Dấu chân thềm đảo còn in
Vẫn hiên ngang một dáng hinh quê hương
Vòng hoa thả giữa triều cường
Hồn thiêng đón nhận tình thương đất liền.


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét