Thứ Tư, 15 tháng 8, 2012

Chuyện tình anh cu Đom- 1

Thuở bé đến giờ mình mới biết có người tên xấu như anh Đom. Mình hỏi anh, nói răng anh tên Đom. Anh kể nhà anh đã có 5 con trai, ba mạ anh ráng đẻ thêm một đứa nữa, hy vọng con gái. Ngày mạ  anh có chửa, chả biết mấy cô y tá hộ sinh ở trạm xá khám xét thế nào, khẳng định là con gái. Ba mạ anh mừng lắm, mổ heo ăn mừng. Đến ngày sinh, ba anh chầu chực suốt đêm bên cửa sổ. Nghe tiếng trẻ khóc ông nhóng cổ thò mồm qua cửa sổ, nói trai hay gái? Nghe bảo con trai ông cười cái hậc, nói đom! Từ đó anh có tên là cu Đom.



Khi mình lên thung lũng Chớp Ri thì anh cu Đom đã học xong lớp 7, chuẩn bị vào học lớp sư phạm 7+ 2, tức lớp 7 cộng hai năm trung cấp sư phạm là ra trường đi dạy, dốt dạy cấp một giỏi dạy cấp hai. Thời chiến tranh giáo viên thiếu kinh khủng, có lẽ giáo viên nhập ngũ quá nhiều mới có tình trạng đào tạo cấp tốc kiểu đó. Có đợt còn đào tạo sư phạm 10+3, tốt nghiệp lớp 10 học thêm ba tháng là thành cô thầy giáo cấp 2. Kinh.


Anh cu Đom ở xóm Cá, sát ngay xóm của mình, anh chọn học sư phạm 7+2 vì Trường trung cấp sư phạm Quảng Bình sơ tán lên thung lũng Chớp Ri, đóng sát ngay sau nhà anh. Nếu học tiếp lên cấp 3 anh phải vượt đèo Cao Mại ra phố huyện  cách nhà hơn hai chục cây số. Anh học sư phạm như học phổ thông, khi nào cũng một cuốn vở cuộn tròn nhét túi, chẳng thấy túi, cặp gì. Học đựợc nửa buổi anh bỏ lớp tót về nhà chơi với tụi mình, lắm khi anh bỏ học hai ba ngày không tới lớp. Phần vì anh ham chơi, đi học chẳng qua vì đỡ phải đi làm chứ anh chẳng thiết tha gì việc học hành, phần vì anh mê cô Lý.


Cô Lý là cô giáo 7+2 thực tập lớp trường mình. Cô ở cùng xóm với mình, xưa gọi bằng chị nay gọi bằng cô. Gọi bằng cô cho cô mừng thôi chứ cô chẳng dạy dỗ gì mình. Cô Lý hiền lành nhu mì nhưng xấu chết, đen thui từ đầu đến đuôi. Chả hiểu sao anh Đom mê cô Lý. Anh đẹp trai, đánh bóng chuyền giỏi lại biết thổi kèn armonica. Học sau cô Lý nhưng anh Đom còn hơn cô Lý một tuổi vì anh đúp mấy năm liền mới qua được lớp 7.


 Một hôm thấy anh Đom đứng đái, mình chạy lại đái gần anh, tranh thủ chiêm ngưỡng con cu rất hoành tráng của anh. Anh nói nhìn cái chi, lên lớp 7 là bằng cu tau thôi mà. Mình nói anh yêu cô Lý à? Anh nói yêu chớ sợ chi không yêu. Mình nói răng anh yêu cô Lý, anh  nói con nớ bụ to. Chợt anh vỗ vai mình đánh bốp, nói  a nhớ rồi, mi biết mần thơ phải không, duyệt tao bài thơ. Anh lôi ra bài thơ vừa sáng tác tặng cô Lý. “Ôi cái tên Minh Lý/ Tên em đẹp hết ý/ Lý ơi yêu anh tí/ Đêm nào anh cũng bí.” Mình ôm bụng cười rũ, nói anh mần thơ như ẻ. Anh trợn mắt lên, nói thằng ni nói chi rứa bay, thơ tau gieo vần êm như nhíp.


 Mình nói anh không biết mần thơ để tui mần cho. Anh ôm lấy mình ra sức nịnh nọt, nói mần giúp anh nghe, anh sẵn sàng cho mi tập giấy năm hào hai mới cứng. Mình nói anh đừng nịnh cô Lý, cô Lý ghét nịnh, phải dọa cô mới sợ. Anh hỏi dọa răng. Mình đọc ngay tức thì, nói nếu mà Lý chẳng yêu Đom/ thì Đế Quốc Mỹ thả bom xuống liền. Anh vỗ tay đánh bốp, nói oa chà hay chi hay ác! Anh chép ngay bài thơ. Hôm sau đưa mình tập giấy năm hào hai, nói cảm ơn mi, nhờ thơ mi tau sờ được bụ con Lý rồi.


Cô Lý ở gần nhà mình, chỉ cách một ngõ nhỏ. Mình vọt về kiểm tra xem anh Đom có nói láo hay không. Cô đang thái rau heo, mình chạy vào hỏi cô, nói cô đang yêu à. Cô cười, nói ừ. Mình hỏi cô yêu ai. Cô ngừng thái rau, mắt mơ màng, nói yêu một người đáng yêu.  Mình nhăn răng cười, nói em biết cô yêu ai rồi. Nghe vậy cô Lý tái mặt vội vàng ôm lấy mình, nói em đừng nói với ai cả nghe chưa. Ba cô ghét anh Đom lắm. Mình lại vọt đi tìm anh Đom, nói ba cô Lý ghét anh lắm đó.. Anh cười cái hậc, nói è he, mần cặc chi tau.


Mình đeo lấy anh Đom, đòi anh kể chuyện anh yêu cô. Anh kể hấp dẫn như các chú bộ đội kể chuyện đánh giáp la cà. Anh nói tau hun cái nghe chưa, hắn cho tau một tát nghe chưa, tau không sợ nghe chưa, tau đè hắn ra nghe chưa, hắn cho tau một đạp nghe chưa, tao xé đứt lai quần hắn rồi ngoạm hắn nghe chưa, hắn mềm dần như bún, he he rứa là xong om. Mình nói ngạm chỗ mô, anh nói chỗ hắn đi đái đó, thằng ngu. Mình nhăn răng cười, nói tởm tởm, anh ni tởm gớm bay. Anh đá đít mình, nói ngu, mi đúng là đồ con nít. Từ đó hễ gặp cô mình đều tưởng tượng anh Đom ngoạm cô thế nào. Nghĩ mãi không ra tại sao anh Đom ngoạm thì cô mềm dần như bún. Hi hi.


Một hôm đi học về thấy cô Lý ngồi bó gối dựa tường gạch, nước mắt hai hàng. Chắc ba cô vừa đánh cô. Hôm trước ba cô cầm dao rượt đuổi anh Đom, anh bỏ chạy vào rừng, chạy vòng vèo khiến ba cô đuổi đứt hơi. Anh lừa ba cô chạy vào khu rừng người ta hay bẫy heo. Ba cô sập bẫy, treo lủng lẳng suốt ngày trong rừng. May có người nghe tiếng kêu cứu không ông chết không ai biết.


Mình hỏi anh Đom, nói răng ba cô Lý ghét anh. Anh cốc đầu mình phát, nói thằng ni tò mò tọc mạch gớm. Mình túm áo anh, nói kể đi kể đi. Anh nói cả nhà con Lý căm thù nhà tau như căm thù Đế Quốc Mỹ, nghe chưa. Mình hỏi răng căm thù. Anh nói xưa ba con Lý tố cáo ba tau tham ô ba tạ thóc, ba tau trả thù bằng cách rặp cho được vợ ông ta, nghe chưa. Nay ông ta lên trường sư phạm tố cáo tố cáo ăn cắp mít nhà ông, tao trả thù bằng cách rặp cho được con gái ông ta, nghe chưa. Anh ngửa cổ cười he he he, nói  rứa đo rứa đo.


 Tất nhiên mình không dám kể chuyện này với cô Lý. Thấy cô khóc, mình cũng thương nhưng chẳng biết nói gì, không lẽ bảo cô bỏ quách anh Đom cho xong. Bỗng cô vùng dậy lao đầu đập tường liên tục, đập đến tóe máu đầu, vừa đập vừa hét chết đi cho rồi! Chết đi cho rồi! Mình sợ quá ôm lấy cô, khóc nói cô ơi đừng chết! Cô ơi đừng chết! Cô ôm đầu hét rất to. nói không, cô phải chết thôi, không ai cho cô sống đâu!


Mình nói với anh Đom, nói anh thôi yêu cô Lý đi cho rồi, tội cô lắm. Anh Đom cười, nói tại hắn yêu tau chớ, tau rặp được rồi, hắn bỏ càng khỏe xác tau. Tối mình về tìm cách đọc trộm nhật kí cô, cô viết dài hàng chục trang. Bây giờ chẳng nhớ gì, chỉ nhớ câu: Đom ơi em không thể sống thiếu anh! Đom ơi là Đom ơi. Đom Đom Đom Đom…


Mình chạy tìm anh Đom, nói cô Lý nói không thể sống thiếu anh. Anh cười cái hậc, nói đàn bà con mô nỏ rứa, lẹo phát là dính như keo.. Mình không hiểu lắm, chỉ biết cô Lý coi anh Đom như người tình lý tưởng trong khi anh chẳng mấy quan tâm, chỉ kể chuyện làm tình với cô, đè cô ra sao, ngoạm cô thế nào và cười he he he.


Cô Lý thức trắng mấy đêm liền, rồi bỏ trốn, rủ cả anh Đom cùng đi. Thầy hiệu trưởng nói nhất định trốn vô rừng và huy động cả trường đi tìm. Mình vừa đi vừa gọi, nói anh Đom ơi anh Đom trốn mô ra đi, tụi em đói lắm rồi. Ba cô Lý cầm dao lùng sục khắp rừng, nói cha tổ mi vơ Đom, bắt được tau chặt mi ra ba khúc. Chuyện này ầm ĩ khắp thung lũng.


 Cuối cùng cô Lý và anh Đom cũng trở về. Cô Lý xanh như que củi, nằm ốm cả tháng trời, chỉ còn da bọc xương. Hết ốm thì bị chuyển trường, không đuổi dạy, chỉ chuyển trường thực tập  thôi. Mình hỏi anh Đom, nói cô Lý với anh trốn mô, sao tự nhiên bỏ về? Anh Đom nói chui vô hang Dơi chớ mô, ăn hết đồ ăn mang theo thì về chớ răng. Anh nói cô Lý mang theo bánh bích qui, thịt heo rừng nướng, xôi cả bọc to, ăn đã thôi. Anh khoa chân múa tay, nói chưa khi mô tau được ăn no như rứa, ngày sáu bữa, cơm no bò cưỡi ngày sáu phát, sướng cực, sướng cực. Anh lại ngửa cổ cười he he.


 Bỗng cái miệng anh dần ngậm lại, cô Lý như mọc dưới đất lên, nói anh vừa nói chi, nói lại nghe coi. Anh cười nhăn nhở, nói chi mô nói chi mô. Cô cho anh một tát nảy đom đóm rồi bỏ đi, đi mãi không thấy cô trở lại. Người ta bảo cô Lý ra suối Tranh tự vẫn nhưng không ai tìm ra xác.


(Còn nữa)

Thứ Ba, 14 tháng 8, 2012

Tình cát 8

- Anh thật quá lắm!


Ly Ly ném cái túi nhỏ vào bụng Hoàng, cô rơi phịch xuống tảng đá.


 Hoàng không nói gì, nằm yên hút thuốc.


- Suốt một ngày anh làm gì mà không lo việc phỏng vấn cho xong?


-Anh quên.


-Quên! Quên, tại sao Chủ tịch huyện cho người ra gọi, anh không thèm trả lời người ta một tiếng?


-Ai ra đâu nhỉ? Có ai gọi anh đâu?


- Chán anh lắm.


  Ly Ly chặc lưỡi, thở hắt.  Nhìn cái mặt vô can ấy cô biết có nói thêm nữa cũng vô ích. Cô ngán ngẩm đứng dậy, thản nhiên tụt váy lội ào ra bờ sông, ngập mình cho chìm dần trong nước.


 Mát lạnh đến tận xương. Bao nhiêu mệt nhọc suốt ngày đeo theo lão Phó chủ tịch văn xã được nước sông đánh cho tan loãng, biến mất tăm. Ly Ly lật ngửa, nổi bồng bềnh trên mặt sông. Hoàng hôn rải một màu đỏ ối. Gió hiu hiu thổi. Bầu trời màu tím than, lấp ló những ngôi sao mới mọc. Hoàng hôn của Levitan, thật tuyệt.


Ly Ly nhắm mắt thở đều tận hưởng chút thư thái trời cho. Một ngày leo trèo động Gió mệt bã người. Hết hang này lại hốc kia, gắn xi nụ cười trên môi, cứ thế chìa tay cho lão Phó chủ tịch văn xã nắm lấy nhấc lên tụt xuống trên những lối mòn chật hẹp, dốc và trơn, cô cảm thấy tất cả các khớp xương  đã trật ra ngoài, khô cứng.


 Một ngày vô tích sự. Tuyệt không moi được ở lão ta bất kì một điều gì. Lão nói liên miên đủ chuyện trên trời dưới biển trừ mỗi chuyện Ly Ly cần biết. Gớm, gầy khô như que củi mà dai sức kinh hồn. Lão đi lại trong cái hang bốn tầng lởm chởm đá cứ như đi dạo công viên, không có vẻ gì  gắng sức, mặt mày tươi tỉnh như không, mồm miệng  vẫn dẻo quẹo, mắt rắn thỉnh thoảng loé lên mời mọc.


 Kể ra lão cũng khá, món văn hoá thứ gì cũng biết một chút. Không như một số kẻ văn hoá úp nơm, mới gặp tưởng là ghê gớm lắm, chỉ cần khéo vặt lát sau là sạch vốn. Lão khác, khá trường vốn. Ở xó xỉnh này biết cặn kẽ  Oscar Wild, Marcel Proust là không phải tay vừa. Riêng âm nhạc, hội hoạ lão có thể nói suốt ngày. Cái gì cũng vậy,  kẻ  biết thì nhiều kẻ nghiện rất hiếm. Lão đúng là con nghiện của âm nhạc và hội họa, một con nghiện có đẳng cấp. Chả phải thứ nghiện ngập văn hóa tiểu thị dân vẫn đầy khắp hang cùng ngõ hẻm Hà Thành, ngay trong tòa soạn của Ly Ly cũng có cả một đống.


Thấy Ly Ly có vẻ không còn thở ra hơi, lão đưa cô vào một hốc đá có tảng đá phẳng lỳ y như tảng đá “ Trịnh Nguyễn phân tranh”. Ly Ly chỉ muốn vứt ngay nụ cười cô đã quyết gắn xi trên môi nằm vật ra đánh một giấc, mặc kệ lão muốn đi đâu thì đi.


-Nói ra thì bảo nịnh đầm chứ Ly Ly giống hệt một nữ hoạ sĩ mà tôi rất mê.


 Đang xoè lửa hút thuốc nhìn vu vơ ra ngoài, tự nhiên lão  quay lại mắt hấp háy nhìn cô, buông một câu như vô tình buột miệng.


- Ai anh?


-Lempicka.


A, Hoàng cũng bảo thế, Ly Ly suýt phì cười. Hoá ra đàn ông thằng nào cũng giống thằng nào. Chỉ một bài, không có bài thứ hai. Để rồi xem, thế nào lão cũng nhắc đến bức sơn dầu “Hoa Ly Ly” nổi tiếng của bà ta.


- Nhiều người bảo Lempicka hoa hoè hoa sói, hội hoạ của bà ta là thứ hội hoạ bình dân. Nhưng tôi rất thích tranh của Lempicka vì tôi cũng chỉ là hạng bình dân.


 Giọng lão khá chân thành, tuyệt không có mùi nổ.


- Tranh của bà lúc nào cũng tươi rói, tràn trề nhựa sống. Đặc biệt bức Hoa Ly Ly...


Suýt nữa Ly Ly bật cười to.


Lão mở to mắt nhìn Ly Ly, ý chừng muốn hỏi: “Cô đang cười vào mũi tôi phải không?”. Ly Ly cũng ném cho lão một cái nhìn: “Không. Em đang nghe anh đấy chứ!”. Lão tránh cái nhìn của Ly Ly, mơ màng nhìn khói thuốc.


-Ly Ly đã xem bức Hoa Ly Ly chưa? Chắc xem rồi phải không? Thế nào anh Hoàng cũng chả giới thiệu cho Ly Ly.


Lão chậm rải lên tiếng. Đòn vu hồi tinh xảo, cho biết lão là tay tán gái già đời. Câu hỏi vu vơ  chỉ để khẳng định lão đang nói thật, không hề có ý tán tỉnh Ly Ly vì lão thừa biết cô đã có Hoàng, một người trên tài lão.


 Ly Ly cũng làm bộ thật thà, nhân thể thử mơi lão thêm tí chút.


- Vâng. Em xem rồi. Anh Hoàng chẳng bao giờ cho em xem cái gì. Tự em tìm lấy đấy. Người nào biết tên em đều nhắc bức tranh đó, thành ra em tò mò, cố tìm xem cho bằng được, chứ tranh Lempicka thì em chẳng thích, anh Hoàng cũng thế .


Ly Ly thủ thỉ, giọng thật ngọt thật mềm.


Lão cười bẽn lẽn, ra vẻ xấu hổ về cái gu sến của mình.


-Thì đúng rồi. Chỉ loại công dân hạng ruồi như tôi mới mê mấy thứ hoa hoè hoa sói đó thôi. Nhưng dứt khoát anh Hoàng phải thừa nhận Lempicka đẹp tuyệt vời, đúng không.?


Đòn tấn công bất ngờ. Ly Ly đã quá quen, cô quay lại nhìn thẳng vào mắt lão.


- Vâng. Anh Hoàng cũng bảo bà đó đẹp tuyệt vời và giống em. Anh có nghĩ thế không?


            Lão ngồi dựa vào vách đá, bẻ bẻ mấy ngón tay, rất lâu sau mới cất tiếng, giọng buồn buồn.


            -Đến Chúa trời cũng nghĩ thế nữa là tôi.


            Nghe thì sến nhưng nhìn mặt lão thật tội. Mặt của một kẻ thông minh và đa cảm trước người đẹp rụng rời không thể cầm lòng nhưng thủ phận biết mình khó lòng kham nỗi, lý trí buộc ngồi yên nhưng trái tim thì không giấu được, nó trào ra từ đôi mắt ươn ướt và bờ môi run run. Nếu đây là diễn thì quả là một pha diễn thiên tài.


 Ly Ly chợt thấy mủi lòng, suýt nữa thì tắc lưỡi để yên cho lão sấn đến. Một không gian lành lạnh, mờ mờ sáng yên tĩnh vô cùng dễ dàng dụ dỗ người ta thoát qua những ràng buộc khó chịu của đời thường, tắc lưỡi buông thả đức hạnh đi đến tận cũng dan díu. Huống hồ Ly Ly không là kẻ cứng nhắc, từ trước đến nay chưa bao giờ cô để cho đức hạnh giam cầm.


  Một nhát tình chốc lát tình cờ nhặt được đôi khi làm nóng lên cuộc sống vốn tẻ nhạt, biết đâu đấy. Chỉ cần Ly Ly ngước lên, dán ánh mắt ướt rượt của mình lên trước mũi lão là lập tức lão sẽ sà đến. Không nói, không cần nói bất kì một lời nào hết, lão đủ khôn ngoan để biết điều đó, một cái chạm khẽ mơ hồ cũng đủ kéo cả hai vào cơn nóng lạnh.


“Thôi thì dùng tạm một chút có sao đâu”. Thoáng chờm lên trong Ly Ly ý nghĩ ấy, may thay nó cũng chỉ thoáng chờm lên thôi, ngay lập tức cô đã nhận ra đó là ý nghĩ quái gở. Lão là ai? Một đối tượng cô và Hoàng đang truy kích. Chính lão chứ không ai khác đang có trong tay toàn bộ hồ sơ vụ án một ngàn nấm mộ giả. Nếu khui được, đây là vụ động trời. Về kinh tế nó chẳng thấm vào đâu so với những vụ tham nhũng khét tiếng chính cô đã khui ra, nhưng vụ này động đến nhân tâm. Đến những anh hùng liệt sĩ đã hy sinh cho Tổ Quốc chúng cũng không tha, thật kinh khủng.


 Nghĩ đến đấy Ly Ly cụt hứng, chỉ muốn đá vào mặt lão một cái, đá thế nào cho vỡ tan cặp kính cận của lão, thế mới đã. Những thằng đểu có chữ thường đắp điếm bộ mặt giả nhân rất khéo, người thường ít ai nhận ra. Sống gần bọn này rất nguy hiểm, chỉ cần vài giây không cảnh giác chúng sẽ ăn thịt mình như chơi, chí ít cũng lột truồng mình ra trước mắt thiên hạ.


            -Ly Ly đang nghĩ gì thế?-


Lão rụt rè hỏi, vẻ rut rè giả tạo của con đực đang săn mồi, Ly Ly chẳng lạ gì.


            Ly Ly cười, nụ cười của quỉ cái.


            -Em đang nghĩ xem em có giống Lempicka thật không.


            -Giống! Một trăm phần trăm, anh thề đấy!


Lão hồ hởi nói, khéo léo thay đổi đại từ êm như nhíp, mắt rắn đã lộ sáng nhiều hơn.


            Ly Ly lắc đầu, cố tạo ra vẻ buồn rầu quyến rũ. Lão háo hức chờ đợi.


            -Em có hai điều khác biệt với Lempicka. Một là em chỉ đứng ngang rốn bà ta, cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Hai là ba ta quá nuông chiều bọn đực giả nhân trong giới thượng lưu. Từ Paris đến Los Angeles không nơi nào bà ta không cho chúng bú mớm. Em thì ngược lại, đối với bọn đó có cơ hội là em ỉa vào mặt chúng.


            Mặt lão tái đi, cái nhìn trộm rất nhanh.


 -Ly Ly rất bản lĩnh, thiên hạ đồn đại quả không sai.


             Cái cười tái nhợt, lão gắng kéo căng bờ môi xám ngoét cho ra dáng một nụ cười giàn hoà. Tội nghiệp chưa kìa, suýt nữa Ly Ly đã bật cười to.


 Ly Ly bật cười, cô lật sấp, úp mặt nhẹ nhàng lùa tay khoát nước, từ từ trôi về phía Hoàng. Bây giờ cần rũ hết đi, rũ cho sạch một ngày vô nghĩa rồi dành cho Hoàng một chút gì sau một ngày xa….


*


*             *

Thứ Hai, 13 tháng 8, 2012

Tình cát 7

Tiểu thuyết


-Anh buồn cười, đi lúc nào không báo cho người ta một tiếng.


Hoàng mở mắt ngáp dài


-Anh say.


- Say thì không thể có mấy lời cáo lỗi à?


Ly Ly ngồi phịch xuống cạnh Hoàng, cô muốn xổ ra một tràng cho hả giận nhưng kịp ngậm miệng cố kìm nén tránh phải xảy ra một cuộc cãi vã vô ích.


Hoàng ngồi dậy vớ chai nước suối tu một hơi sạch chai.


- Em không biết đó thôi. Trong cuộc rượu, nếu say thì trốn về, ngu mà cáo lỗi xin về. Chẳng những không ai cho về mà còn bị người ta ép uống thêm cho đến chết.


- Nhưng đây là chốn lạ. Đâu phải bạn bè của anh? Người ta bỏ ra một đống tiền mời mình thì mình cũng phải thế nào, ai lại thế!


-Chà, tiền của chúng nó đâu...


Ly Ly thở hắt, cô  không biết đối đáp thế nào mỗi khi Hoàng giở võ cùn.


 Anh chàng được chiều chuộng từ tấm bé. Vừa vụt lớn đã thành danh. Từ nhà ra ngõ, từ ngõ ra đời, đâu đâu cũng được nâng niu trân trọng. Nhiều quá hóa nhàm, Hoàng mất dần niềm vui mà lắm kẻ chỉ mong có được một lần trong đời. Anh thấy đó là thứ tình càm không cần thiết, có nó chẳng vui sướng tự hào gì, lắm khi chỉ tổ phiền toái. Bây giờ Hoàng thích sống cho anh, cho chỉ mỗi mình anh thôi. Hình như anh đang âm thầm cắt đứt mọi ràng buộc với  người đương thời, lẳng lặng chui vào quá vãng. Có phải thế không nhỉ?


-Mọi người tìm anh đến chết, gọi điện khắp nơi. Em về nhà khách, không có, đoán thế nào anh cũng ra đây nhưng em không nói với ai hết. Nói ra sợ người ta biết chỗ bí mật của tụi mình.


 Ly Ly nằm xuống bên Hoàng mân mê vành tai Hoàng  rủ rỉ.


-Vớ vẩn. Tìm làm gì, anh đâu còn con nít. Với lại xứ này là chốn của anh...


Ly Ly véo Hoàng.


- Ngốc lắm. Người ta đâu cần tìm anh. Anh có chết đi thì cũng thây kệ. Người ta đang chứng tỏ với em. Thấy họ lăng xăng chạy đi chạy lại, em mót cười đến chết. Khiếp quá, đang vui vẻ bỗng mất tích một nguyên khí quốc gia...


- Nguyên khí cái con...


Ly Ly chộp lấy vật mà Hoàng chực văng ra.


-          Anh không được nói thế mà nó tự ái!


Hoang cười hì hì.


 -Chưa khi nào em ghét anh được mười phút. Tức thế!


Ly Ly phát mông Hoàng mấy phát. Hoàng lại cười hì hì. Ly Ly ngồi dậy, vén tóc. Cô kéo Hoàng ngồi dậy.


-Thôi, không cười nữa. Em bảo này, vui duyên mới không quên nhiệm vụ. Ngày mai anh gặp tay Chủ tịch làm  cái Interview. Phải nịnh nó một chút kiếm thêm ít tiền. Xem chừng ở đây hơi lâu đấy. Vụ này chúng nó ém kĩ lắm.


- Sao em không phỏng vấn?


-Tên anh to bằng cái nia, phỏng vấn chúng mới thích.


- Còn em làm gì?


- Em đi chơi động Gió, tay Phó chủ tịch hẹn em rồi. Nó chỉ hẹn mỗi mình em thôi. Tất nhiên em cũng muốn cho anh ra rìa.


Ly Ly cười đắc chí.


 Hoàng cười nhạt, rút thuốc châm lửa hút. Anh biết mọi việc đã được Ly Ly khéo léo sắp đặt. Dù ham vui đến đâu cô cũng không quên mục đích họ về đây.


 Có vẻ như tay Phó chủ tich phụ trách văn xã là nguồn gốc của việc khai man một ngàn mộ liệt sĩ để rút tiền nhà nước. Mỗi mộ mười bốn triệu năm trăm ngàn đồng bao gồm các khoản từ tìm kiếm đến xây cất. Một ngàn mộ là  mười bốn tỉ rưỡi. Ghê gớm mấy anh chưa thành thục bốn phép tính lại tính nhẩm rất nhanh tiền triệu tiền tỉ.


 Phó chủ tịch văn xã cũng có mặt trong cuộc nhậu. Cái mặt hóp dài, đôi kính cận bốn điốp, mái tóc lưa thưa trước trán, rậm rì ở gáy gây cho ta cảm tưởng đây là tay trí thức khắc khổ, lên chức lên quyền cũng nhờ khắc khổ và có tri thức. Ông không tỏ ra quá vồ vập, cũng không quá rụt rè trước một đại danh là Hoàng và “tên sát nhân lương thiện” là Ly Ly. Là kẻ kiệm lời nhất trong đám nhậu, với cái nhìn ngơ ngác của anh cận thị và nụ cười khiêm nhường, ông dễ gây ấn tượng với đàn bà, nhất là loại đàn bà ngỗ ngáo như Ly Ly.


- Cả nhà tôi đều đọc sách anh.


Phó chủ tịch nhỏ nhẹ nói với Hoàng.


-          À thế ạ?


Hoàng mỉm cười lịch sự đáp lại. Anh không còn


 rung động trước những thông tin đại loại như vậy.


 Phó chủ tịch đoán được thái độ của Hoàng, ông vừa rót bia vừa chiết ra một thứ giọng cực chân thành.


-Anh có biết vợ tôi nói thế nào không? Vợ tôi nói ông Hoàng rồi khốn nạn cả đời. Đàn ông mà đa đoan, chẳng thấy ai hạnh phúc cả.


Phó chủ tịch đang cúi đầu tủm tỉm,  rủ rỉ nói. Hoàng lập tức chú ý ngay nhận xét đáo để kia.


- Tôi bảo nhà văn mà đơn đoan đâu gọi là nhà văn. Ừ thì anh cũng viết ra văn đấy, nhưng cái thứ văn chương đơn đoan hỏi sống được mấy hồi?


  Phó chủ tịch ngẩng lên nhìn thẳng vào mắt Hoàng, như muốn hỏi:“Tôi nói vậy có đúng không?”


Lời khen ngợi rất độc, đánh đổ sự thờ ơ của Hoàng. Anh không còn xem thường người nói chuyện với mình nữa. Rõ ràng đây là loại độc giả cao thủ mà bất kì nhà văn nào cũng muốn lắng nghe họ.


 Cái cách lấy lòng rất chuyên nghiệp không ngờ ở nơi xó xỉnh quê mùa này cũng có người biết. Rõ là loại đàn ông cáo già. Loại này thường quyến rũ đàn bà sắc sảo thông minh như Ly Ly dễ như trở bàn tay. Trước mắt đàn bà không lúc nào cố gồng mình lên, ngược lại, họ làm như đang cố thu mình lại, rủ rê mời gọi đàn bà con gái bằng vẻ khiêm nhường ẩn chứa nhiều bí mật thú vị. Họ thường khép mình chăm chú lắng nghe hết thảy, thỉnh thoảng thả ra vài nhận xét vu vơ nhưng chứa đựng cả một bể học và sự từng trải. Lại ngồi im chăm chú lắng nghe, chỉ hơi khẽ gật đầu trước những nhận xét sắc sảo và mỉm cười độ lượng với những ý kiến ngô nghê. Sự lặng lẽ chết người đánh bạt tất thảy thứ đàn ông lắm mồm to xác.


 Thốt nhiên Hoàng thở dài, anh cảm thấy lo lắng.


- Sao thở dài? Lo hả? Ghen hả?


 Ly Ly búng mũi Hoàng hai búng.


Quỉ cái! Chẳng có gì  không đọc được. Thứ đàn bà quá thông minh luôn đi guốc trong bụng đàn ông thường vẫn bị chết đứ đừ trước những gã đàn ông rủ rỉ rù rì như Phó chủ tịch văn xã.


- Ừ, ghen. Khéo không chỉ một ngày động Gió, anh chẳng còn em nữa...


Hoàng mở to mắt nhìn Ly Ly, mỉm cười thú nhận. Chừng như Ly Ly cảm động, cô tì cằm vào ngực Hoàng, vuốt vuốt mũi anh.


- Bao nhiêu năm yêu anh, giờ mới được hưởng một chút ghen tuông của anh.Vinh dự  tự hào quá đi mất!


Hoàng kéo mặt Ly Ly, khẽ hôn lên trán. Chỉ chờ có thế, Ly Ly riết anh trong chiếc hôn dài ngậm hơi nghẹt thở.


- Em không mệt à?


Hoàng lùa tay vào mớ tóc dày của Ly Ly hỏi khẽ.


- Sao hỏi thế? Định trốn tránh quyền lợi và nghĩa vụ à?


Ly Ly rướn lên áp miệng sát tai Hoàng  cười rích rích.


Hoàng ẩn Ly Ly rơi xuống. Tóc Ly Ly xỏa kín mặt, mùi hoa bưởi thơm  nồng. Chỉ có hoa bưởi làng Thuần huyện Tuy mới có mùi như thế. Hoàng chẳng biết đâu, nghe Thùy Linh nói thế. Thùy Linh nói gì nhỉ? Không, có nói gì đâu, chỉ có mùi hoa bưởi thơm nồng. Thơm thật, thơm như gái mười sáu…


Mùi hoa bưởi đã đột ngột đóng cửa mọi giác quan, kéo Hoàng vào giấc ngủ sâu. Dòng sông chảy loang, lấp lánh màu lá mạ. Tiếng chim ” Đi...soạn cho hết” chợt cất lên một lần rồi chết hẳn.  Chập chờn xanh đỏ. Những vạch quang phổ bảy màu lần lượt trượt qua và biến mất tăm. Tiếng đàn cò rên rỉ ở đâu đó xa lắm. Nghe như tiếng trẻ con khóc. Những cột khói nở bung, túa ra hai màu vàng tím, cuồn cuộn bốc lên trời. Mặt chị Nụ và mặt Lý xếp chồng lên nhau, một nửa ửng hồng, một nửa tái nhợt. Nghe như tiếng ai hát một câu gì đã biết từ lâu lắm nhưng nhớ mãi vẫn không ra. Tiếng ô tô lao xuống vực. Vệt đèn pha chói sáng, xói sâu vào hốc mắt. Kia kìa, ô tô đang lao tới Thùy Linh. Kìa, nhanh lên…


- Cứu!...


Hoàng bật dậy. Sáng rồi.


Nắng vàng rực tràn trề  bãi sông.


Hoàng vươn vai vặn lưng, lửng thửng đi xuống bờ sông.


 Ly Ly đã đi động Gió, để lại trên mình Hoàng một vệt mực bút bi kéo từ ức loằng ngoằng cho tới rốn: “Tiền em để dưới góc trái tảng đá. Ăn những gì anh thích, làm những gì em dặn. Em đi hú hí với bọn gian thần đây! Ai bảo tối qua ngủ khì không chịu cho em?- I hate you!


Dòng sông ban mai xanh ngắt, lăn tăn những sợi sóng bạc, lóng lánh nắng.


 Hoàng chạy ào xuống sông. Nước ngập đến đâu mát lịm đến đó. Hoàng hít một hơi thật sâu, lặn sâu xuống đáy sông. Lớp cát mịn màu vàng sẫm lẫn những viên cuội nhỏ trắng muốt. Những chú cá bé tí đang ngút ngoắt đuôi quanh những cụm rêu. Một hai con cua già nửa bò nửa bơi lệt bệt. Đám ốc xoắn trắng bợt nằm lúc lắc nhả bọt. Vùn vụt đám cá chuồn phóng đại lên mặt sông. Đám cá đuối cắn đuôi nhau thung thăng như đám rước của con trẻ. Thế giới bé con của Hoàng bỗng hiện ra trước mắt, rất gần, gần đến nỗi chỉ cần  với tay là chạm phải. Hoàng rán đuổi theo đám cá đuối. Chúng cứ bơi lượn lờ thế mà đuổi mãi không kịp. Hoàng ngạt thở ngoi lên, anh lật ngửa thả nổi trên nước. Chỉ cần khẽ vẫy hai tay anh có thể nằm yên trên mặt sông hàng giờ liền.


 Hoàng đã nằm như thế này đợi Thuỳ Linh. “ Chờ đợi mãi cuối cùng em cũng đến.” Từ trong đám cây bần men bờ sông, Thuỳ Linh bước ra, trắng muốt và lấp lánh. Cô buông mình xuống dòng sông như một mảnh trăng non dập dềnh...


-Đố bắt được đấy!


Thuỳ Linh bơi một quãng xa, lật nghiêng người về phía Hoàng vẫy vẫy:


- Thật không?


 Hoàng đứng bật dậy nói to.


-Thật đấy!


- Rồi nhé!...


Hoàng nhún mình lao thẳng phía Thùy Linh. Bằng lối bơi ếch nhuần nhuyễn, chỉ một nhoáng anh đã đuổi kịp Thuỳ Linh. Hoàng cầm lấy chân trái Thuỳ Linh kéo lùi.


- Đừng có hòng nhé!


 Thuỳ Linh kêu toáng lên và úp mặt xuống nước, hai tay đập nước lia lịa.


-A ha! Bơi như chuồn chuồn đạp nước thế thì...


Hoàng kêu rất to, cười sặc nước.


- Cứ đuổi kịp xem nào!


- Rồi nhé!...


Hoàng dướn lên, vượt trước Thuỳ Linh, anh đột ngột quay gập lại ngược trở lại, chồm lên chực ôm ghì lấy Thuỳ Linh.


- Cậu Hoàng về khi mô đó?


Người đàn bà giặt chiếu nghiêng người tránh cú vồ của Hoàng, chị tủm tỉm cười chào anh. Hình như chị biết anh không cố tình sàm sỡ.


-          Vâng, tôi mới về…


Hoàng cười ngượng ngập chào chị giặt chiếu. Không biết nói gì thêm, anh quay lại bờ sông, lặn một hơi thật dài. Giá lặn mất tăm được thì tốt, thật ngượng quá đi mất. Rõ ràng anh vừa trải qua một cơn mê bất chợt dấy lên. May mà anh không đè nghiến chị ra bờ sông, may quá.


- Nhớ ai mà hét ầm lên rứa cậu?


Hoàng vừa nổi lên đã thấy chị giặt chiếu đang nhìn mình, nụ cười tươi rói.


Hoàng nhìn mãi nụ cười tươi rói ấy. Về quê mới thấy những nụ cươi tươi rói trên gương mặt già nua của những người đàn bà. Đàn bà quê thường thế. Lam lũ bần hàn đã vắt khô những gương mặt xinh tươi nhưng nụ cười và đôi mắt thì không cưỡng được, vẫn lấp lánh thanh tân giữa già nua xám xịt.


Nếu Thuỳ Linh vẫn còn sống ở đâu đó với một ông chồng chân quê và một đàn con líu ríu năm một thì chắc gì cô đã khá hơn chị. Hay đây là Thuỳ Linh? Có thể lắm chứ. Bao nhiêu năm rồi còn gì. Thời gian  khổ đau làm biến dạng con người. Ai đã nói thế nhỉ? À đúng rồi, Hoàng vừa đọc được  trong trường ca ảo ảnh tình yêu của G. Boccaccio, nhà thơ Ý khét tiếng một thời. Không, phải như thế này mới đúng: Thời gian khổ đau đã bóp méo nàng, bóp méo cả tình yêu vĩnh cửu.


- Chào cậu.


Chị giặt chiếu vắt chiếu qua vai, quay lại nhìn Hoàng, nụ cười thân thiện. Chị cúi đầu đi ngược lên đê. Hoàng đứng ngóng theo. Lúc lúc chị ngoái đầu nhìn lại, tuồng như muốn nói một điều gì.


Có khi Thuỳ Linh cũng nên. Dân Thị Trấn có ai ra sông giặt chiếu bao giờ. Sông nước lợ thì giặt giũ cái gì. Vả, có giặt giũ tắm táp thì người ta ra bến sông, sao lại ra đây?


- Thuỳ linh!


Hoàng kêu to. Anh chạy thục mạng lên đê. Chị  giặt chiếu dừng lại chờ anh...


           Hoàng vượt lên trước chị, chắn ngang lối đi.


            - Có phải Thuỳ Linh không? Hoàng đây. Hoàng đây mà!


            Chị cúi đầu tủm tỉm cười, mãi sau mới ngước lên, nụ cười vẫn không tắt.


            -Tui tên Nhàn, con ông Mẹt Vân.


            Mắt Hoàng như dán vào miệng chị.


-          Cậu không nhớ tui mô. Nhưng tui thì nhớ cậu.


-          Thật không chị?


-          Thiệt.


Chị cúi mặt nghiêng người đi qua Hoàng


            Hoàng đứng ngây.


 Người đàn bà giặt chiếu đã mất hút trong xóm chợ cuối bờ đê.


Đúng rồi, chị Nhàn con ông Mẹt Vân, học trước Hoàng một lớp. Thuỳ Linh làm gì có ở nơi đây. Cô đã ra đi lúc mười sáu tuổi, chắc không đủ can đảm để trở về dù chỉ một ngày.


 Hoàng biết chắc như vậy….


Ngày Hoàng còn làm liên lạc cho Xê trưởng ở Tây Trường Sơn, cơm chiều xong Xê trưởng đủng đỉnh đến chỗ Hoàng, cứ đứng xỉa răng  không nói gì. Hoàng thấy hơi lạ.


- Mi có em mô dấm sẵn ở nhà không?


Hoàng chực nói không nhưng nhìn mặt Xê trưởng anh linh cảm mình sắp được thưởng công.


-Dạ có!


Hoàng ngước mắt chờ đợi.


-Sang hậu cần lĩnh hai yến gạo, bán đi rồi về quê. Bốn ngày đó nghe, liệu hồn cho đúng hạn.


Hoàng không ngờ mình được hưởng lộc của Xê trưởng, anh sướng run lên. Lính binh nhì nhập ngũ chưa đầy năm đã được thủ trưởng thả cho về bốn ngày quả là đại phúc. Sau này Hoàng mới biết đơn vị chuẩn bị chuyển vào núi Giàng, anh cũng được chuyển sang làm trắc thủ hệ tọa độ, khỏi phải làm cần vụ cho Xê trưởng. Bốn ngày phép bất ngờ là vì vậy.


Hoàng đi ngay trong đêm. Vác hai yến gạo không kịp bán cứ thế băng rừng vừa đi vừa chạy, ra đến cửa rừng vừa trời sáng.


Một cuốc xe hai yến gạo, thượng sĩ lái xe tải vớ được món hời cười tít mắt, cho Hoàng ngồi hẳn ca-bin. Hoàng ngủ như chết, mặc kệ ca-bin nóng như lửa,  xốc nẩy như điên. Bốn giờ chiều về đến ngã ba ven Thị trấn, Hoàng nhảy ra khỏi xe, chạy ù ù về nhà. Rất lạ, dọc đường về Hoàng không hề nhớ ba anh, nghĩ tới cũng không. Nhưng khi còn cách nhà chừng ba cây số, nghĩ đến giây phút được gặp ba, anh bỗng phát cuồng lên chạy như bị ma đuổi.


Dân Thị trấn đã sơ tán về trảng cát, bốn dãy nhà hầm nửa chìm nửa nổi trong cát kéo dài tới xóm Nổ. Hoàng lột dép chạy chân không trên cát, vừa chạy vừa hỏi nhà. Không ai tỏ ra mừng rỡ hay ngạc nhiên khi thấy Hoàng, tựa như Hoàng vừa đi ra chợ về vậy. Người ta mỉm cười chào anh, vui vẻ chỉ nhà cho anh, tuyệt không ai hỏi Hoàng đi đâu về, vì sao vắng nhà lâu thế. Hình như mọi người  đã biết chuyện nhà Hoàng rồi, không ai nỡ chạm vào nỗi buồn của riêng anh.


 Ba Hoàng vẫn ngồi yên bên vách lầm bầm nói những điều tối tăm. Hoàng gọi đến cả chục lần ông mới ngẩng lên, đờ đẫn.


-Cơm rồi à, sớm thế?


Ông không hề biết Hoàng đã xa nhà cả năm trời,  cũng chẳng nhận ra bộ quần phục trên người Hoàng. Với ông hình như tất cả vẫn như cũ. Ông vẫn đang ngồi ở văn phòng bí thư huyện uỷ, Hoàng vẫn đang theo học cấp ba, Thị trấn dưới tay ông cầm chịch vẫn đói no theo từng trang nghị quyết ông vẫn cao giọng đọc trước muôn vàn hội nghị. Mới một năm tóc đã bạc trắng ông cũng chẳng nhận ra. Cả khay trà đã đen đặc xù mốc trắng bợt nổi lềnh phềnh bốc mùi chuột chết ông cũng không hề biết.


 Cái cách ông ngồi như ngồi đợi xe trước mỗi lần đi công tác hoặc chờ ai đó đến để hội ý, để ra lệnh, để phê bình mỗi ngày công vụ: điềm tĩnh, thong dong trên ghế nhưng đôi mắt đăm chiêu chứa chan bao nhiêu vấn đề chưa được giải quyết, không cách nào giải quyết được. Vĩnh viễn trong ông chỉ còn những vấn đề, không một cái gì, không ai tồn tại trong trí nhớ của ông. Bệnh tật trời đày đã ấn ông lút chìm vào quá vãng, một quá vãng không hề có người thân và những quan hệ riêng tư, chỉ còn trơ khấc những vấn đề thời ông còn đương chức.


Hoàng ngồi xuống bên ông, lặng lẽ dúi đầu vào vai ông khóc thầm. Ba ơi ba, ba chết đi có phải sung sướng hơn không?


Nằm dài suốt một ngày, Hoàng gượng đứng dậy, một ngày rưỡi đã trôi qua, phải làm một cái gì nếu không thời gian bốn ngày sẽ đứt. Anh chạy đến nhà Thuỳ Linh, được nửa đường mới nhớ ra Thuỳ Linh đã không còn ở đấy, Thị trấn đã bị bom Mỹ san phẳng. Hỏi mãi mới biết Thùy Linh trú tại quán thịt chó Cu Le hơn một năm rồi, sau ngày bố cô chết trận.


 Hoàng quay lại, chạy một hơi hai cây số cát, đứng  tựa cửa quán thịt chó thở dốc.


 Ông Cu Le đã dẹp quán. Quán rỗng không, mùi thịt chó chưa tan, hảy còn trỉn và tanh mùi mồ hôi chó lẫn với mùi dồi chó hấp. Ông ngồi ở bậc cửa trông ra. Giống hệt ba Hoàng, hình như ông đang chờ đợi ai, chờ đợi một cái gì.


- Về khi mô, con?


-Dạ mới.


Hoàng nhìn xói bốn xung quanh, chỉ còn đống bàn ghế nằm chồng lên nhau, không một ai trong đó.


- Đi rồi. Bốn ngày rồi….


Không thèm ngước lên nhìn Hoàng, cũng chẳng thèm đợi Hoàng hỏi, ông Cu Le biết anh đến đây tìm ai.


Thế là Thuỳ Linh đã đi. Hoàng đứng trơ giữa sân cát, cổ họng đắng ngắt.


-Đi mô bác?


Ông Cu Le không nói, mở to mắt nhìn ra sân cát loá nắng cho đến khi nước mắt sống chảy ròng ròng mới quệt mắt xỉ mũi.


-Nó đi tìm mạ… Không biết đi mô.


Nắng bỗng ánh lên màu vàng rợn, điên đảo quay cuồng trước mắt Hoàng. Anh ráng sức quay lưng, lảo đảo đi như kẻ say nắng, bươn ra phía bờ sông, đứng chơ vơ trên tảng đá “Trịnh Nguyễn Phân tranh” suốt cả một buổi chiều, đầu óc lởn vởn những câu hỏi tối tăm: Đi đâu? Đi để làm gì? Tại sao lại đi? Y hệt như anh đã hỏi chính anh buổi chiều thê thảm trên đường 15 năm ngoái.


 Năm năm sau Hoàng mới biết Thuỳ Linh đi tìm mẹ ở bến sông Son. Khi cô đến, mẹ cô vừa chết cách đó bốn ngày. Số phận thật trớ trêu, nếu cô lùi lại bốn ngày sẽ gặp Hoàng, đi sớm bốn ngày sẽ gặp mẹ cô.


-Ối trời ơi!


*


*             *


.......

Ảnh minh họa lấy từ  FB của DzungArt Nguyen

Chủ Nhật, 12 tháng 8, 2012

Tình cát 6

Nghe tin hai phóng viên một tờ báo lớn về huyện,  dù Ly Ly đã nói đi nói lại: “Anh Hoàng về thăm quê, nhân thể ghé thăm huyện”, thường vụ huyện ủy vẫn bỏ  dở cuộc họp đầu tháng, ùa ra tiếp đón.


 Người ta quá biết tên tuổi Ly Ly, tay nhà báo khét tiếng chống tiêu cực. Thành tích của cô thật đáng sợ: Hơn năm chục ông tham nhũng rũ tù, một tử hình chín chung thân. Không một phóng sự nào của cô mà Thủ tướng không phê một câu : “Cần kiểm tra và làm rõ.” Chỉ riêng sự có mặt của Ly Ly cũng đã làm cho cả phố huyện xôn xao, huống chi Hoàng, nhà báo lão thành, nhà văn hàng đầu của Đất nước, tự hào thay là đứa con của huyện Tuy.


 Hai phút xã giao quanh bàn trà, những cái bắt tay vồ vập cùng với cái nhìn trộm xoi mói : “Chúng nó về đây làm gì nhỉ?” Người ta thừa hiểu những phóng viên gạo cội như Ly Ly và Hoàng về cơ sở không bao giờ chỉ để lấy thành tích cả, việc đấy là của các phóng viên chíp hôi, mới nhập môn báo chí. Nhất định có một chuyện động trời sẽ được khui ra. Nhưng chuyện động trời là chuyện gì thì tuyệt không ai biết, bởi vì nếu khui ra thì chuyện gì mà chẳng động trời.


Vài ba câu đưa đẩy, ngọt nhạt hoàn tất lối giao tiếp văn phòng, người ta lôi Hoàng và Ly Ly ra nhà hàng.


-  Chiều nay vui cái đã, rồi các đồng chí cần chi chúng tôi xin cung cấp đầy đủ.


Chủ tịch huyện nở nụ cười lịch lãm và chất phác. Nhìn mặt biết ngay ông đã quá mệt mỏi vì những cuộc tiếp khách triền miên. Cuộc nhậu nào cũng quan trọng, không thể không có ông. Vắng ông người ta sẽ không mạnh mồm gọi món, dù ông có dặn đi dặn lại: “Cứ phỉ phê vào!”.


 Phỉ phê là từ riêng của Chủ tịch huyện, có từ thời ông còn cắt cỏ chăn trâu. Lên huyện công tác mười năm ông vẫn liên tục dùng nó nhưng chẳng ai thèm để ý. Chỉ đến khi ông trở thành người cán bộ đầu tàu thì ngay lập tức “phỉ phê” bị cấp dưới, đặc biệt đám trợ lý của ông, ăn cắp bản quyền. “Phỉ phê” được ứng dụng khắp nơi, trong các cuộc nhậu, các cuộc tỉ thí cờ bạc, những mơn trớn trong hoan lạc, các cuộc họp nhỏ và các hội nghị lớn. Đến nỗi nghị quyết nào của huyện ủy nó cũng được xuất hiện đôi ba lần.


 Đó không phải là bệnh tật của riêng huyện Tuy. Đó là nạn dịch có tên là xiểm nịnh, đã lây lan từ thời Hoàng chưa sinh ra. Một đôi ba từ quen mồm của các vị cầm cờ thế nào cũng được đám trợ lý khai thác triệt để và cấp dưới hồn nhiên hưởng ứng rầm rộ, coi đó là thái độ biểu hiện sự trung thành với cấp trên mà người ta nói trại ra là lập trường tư tưởng vững vàng.


Làm ra vẻ không quan tâm lắm việc thiên hạ nâng niu thứ ngôn ngữ nhà quê, vô nghĩa, rỗng toếch của mình, Chủ tịch huyện lại khấp khởi mừng thầm. Nó chứng tỏ quyền lực của ông đang được củng cố ngày mỗi vững chắc thêm. Ông ngồi đối diện với Ly Ly, nụ cười đôn hậu thường trực trên môi.


-Tui vừa đọc bài xi măng lò đứng của Ly Ly...


-Được không anh?


Ly Ly gọi người đàn ông hơn mình hai giáp bằng tiếng anh ngọt xớt pha chút nũng nịu. Cô gắp cho ông một miếng mồi ngon và mở to mắt chờ đợi.


- Ly Ly viết ai dám bảo không được. Thủ tướng còn khen, hạng tui là cái chi.


Ông cười to.


Cố nhiên cấp dưới của ông được dịp cười hùa theo. Bữa cơm từ thăm dò, khách khí nhanh chóng chuyển sang thân mật. Người ta chuyển sang tán dương bài báo của Ly Ly, nhân thể tán dương luôn loạt phóng sự của cô. Đấy là cách lấy lòng và chờ dịp cô cao hứng để thăm dò lý do thực sự hai người lặn lội về đây.


 Ly Ly thừa biết vậy, cô làm ra vẻ đang hứng chí trước dàn tụng ca láu lỉnh nhà quê kia. Cô nói huyên thuyên, chuyện gì chẳng ra chuyện gì, chút khoe khoang, chút hù dọa, chút tâm tình khiến Chủ tịch huyện và đám cấp dưới của ông không biết đằng nào mà lần. Họ chỉ biết cười và “đúng rồi”.


Hoàng thảnh thơi uống rượu. Không ai còn để ý đến anh nữa. Anh thoát khỏi những câu hỏi chán ngấy, đại loại : “Dạo này có tác phẩm nào mới không?”, hoặc những lời khen ngợi nhai lại lời lẽ của đám phê bình vẫn viết nhăng viết cuội.


 Hoàng rụt cổ, tì cằm vào ly rượu, lim dim mắt quan sát Ly Ly và đám cán bộ huyện bây giờ đã lên cơn phấn khích. Chủ tịch huyện đã vứt bỏ bộ mặt nghiêm nghị, vung chân múa tay kể một chuyện cười cũ rích ông đã kể đi kể lại hàng trăm lần, lần nào cấp dưới của ông cũng cười rũ.


Tất nhiên Ly Ly cũng cười rũ, dù đấy là thứ chuyện cười mà đám nữ nhà báo lẳng lơ vẫn hay sáng tác. Khả năng khích động đàn ông của Ly Ly thật không ai bì được, riêng mặt này có thể gọi cô là một thiên tài. Cúc áo ngực vô tình tuột ra một chiếc, mở ra khe ngực sâu với hai bờ vun lên trắng muốt chảy tuột vào kín đáo. Ly Ly rướn lên, gắp bỏ cho người này chạm cốc với người kia. Với người nào cô cũng nở một nụ cười thật tươi cùng với vòm ngực hở rất vừa tầm mắt. Toe toét với người này lúc này , e lệ với người khác lúc khác, xoay trở đảo điên một vòng, khiến gã nào cũng có cảm tưởng cuộc rượu này là của cô và gã. Nhất định sẽ có cái gì đó sau cuộc rượu, con bé có cặp tuyết lê đến chó cũng phải thèm kia sẽ dành cho gã, nhất định.


 Đã đến lúc mọi người tranh nhau nói, tranh nhau ngoắc tay cạn cốc với Ly Ly. Chủ tịch huyện chừng đã say, ai nói gì cũng “ừ hé!”rồi ngửa cổ cười khơ khơ khơ. Nhốn nháo trước mắt Hoàng những cái mặt say. Những cái mặt say tranh nhau trổ tài với người đẹp, cố rặn ra những lời ca du dương và đua nhau kể những chuyện tục tỉu lẫn lộn với sâu sắc.


 Hoàng cũng đã say, mắt mờ dần, chợt lóe sáng chợt tối sầm. Đám người nhốn nháo quanh Ly Ly bỗng như lũ ác quỉ trong tranh của Beckmann. Vũ điệu những bàn tay gớm guốc quanh người đàn bà tuyệt vời. Thốt nhiên Hoàng thấy buồn nôn. Anh lảo đảo rời bàn tiệc đi ra ngoài.


 Đêm trăng non buồn và đẹp như bao nhiêu đêm trăng tuổi mười sáu của anh. Vẫn vậy thôi, bầu trời màu tím than, vầng trăng màu nõn chuối, vô vàn những ngôi sao li ti...


Hoàng ngửa mặt nhìn trời cứ thế lững thững đi ra phía bờ sông Linh. Anh đứng trước hòn đá “ Trịnh- Nguyễn phân tranh” từ lúc nào. Cái trán vĩ đại hai mươi năm nó vẫn trơ ra không hề sứt mẻ. Ừ nhỉ hay nhỉ, cái đéo gì cũng trơ ra cùng nhật nguyệt.


 Hoàng rơi xuống hòn đá, lịm đi giữa rười rượi gió....


Một tháng sau trận B52 ở suối Voang, Hoàng được chị Nụ dắt đi tìm “đơn vị đực rựa”, theo cách nói của chị. Những cô gái trong hang đá nhận ra họ không được và không thể giữ Hoàng lâu hơn được nữa. Sau cái chết của Lý, Hoàng bỗng trở thành một anh chàng cù lần, bịt tai khâu mồm suốt ngày nằm dài trong hang đá. Anh tìm được một hốc đá ở cuối hang, chui vào đấy ngủ từ sáng đến tối.


 Chị Nụ là người gần gũi anh hơn cả. Những lúc rảnh rỗi, thường là vào đêm, chị chui vào hốc đá ngồi tỉ tê tâm sự. Hoàng nằm nhắm nghiền mắt mặc kệ chị kể kể nói nói. Chẳng nhớ chị kể gì nói gì. Hình như là những chuyện buồn cười ở quê thời chị còn con nít. Có lẽ chị muốn Hoàng cười to một tiếng.


Một lần mỏi quá, chị nằm dài ra, dịch sát Hoàng, bắt anh gối đầu lên tay mình, miệng không ngớt nỉ non. Hoàng ngủ. Giấc ngủ chập chờn giữa những nỉ non khó hiểu của chị Nụ.


 Chập chờn tấm thân nõn nà của Thuỳ Linh dập dềnh giữa dòng sông. Đôi bờ mi dài khép hờ và nụ cười ngượng ngập rúc  sâu vào nách Hoàng. Bờ môi hồng tươi khép mở, cái lưỡi mềm ấm nóng rụt rè trên môi anh. Hoàng riết Thuỳ Linh vào lòng, tay trượt dài xuống hõm tiên lúc này đã dầm dề thuỷ dục. Chập chờn cặp tuyết lê trắng ngần nở phồng trong nắng sớm, đầy vun cả lồng ngực thanh tân.


Có ai đó đẩy Hoàng lên, giúp anh lún sâu vào. Mái tóc xoã phủ kín mặt anh, cột cổ anh chặt cứng. Hoàng giật hai ba lần cổ vẫn mắc cứng trong mái tóc. Hoàng thúc mạnh, mỗi lần thúc mỗi lần giật ngược cổ lên. Mặt vẫn bị vùi trong tóc, mái tóc ngậy mùi lá bưởi rừng. Hoàng giật mạnh, thúc mạnh, mạnh nữa. Rồi! Cái cổ đã bung ra khỏi mớ tóc.


 Anh mở mắt, ngơ ngác thấy mình trần như nhộng trong hốc đá. Bên anh là chị Nụ đang nằm sấp, da thịt trắng ngần rung rung trong đêm. Hình như chị đang khóc vì những ham hố quá trớn. Cũng có thể chị đang cười khúc khích sau vô tình kiếm chác được thoả thuê. Hoàng vùng dậy vội vàng mặc quần áo, bỏ hốc đá đi thẳng.


 Hoàng muốn bỏ trốn, trốn đi đâu cũng được miễn là thoát ngay khỏi cánh rừng này. Hoàng đi dúi dụi xuống suối Voang. Bên kia bờ suối là ở đâu Hoàng không cần biết, cứ đi, cứ bừa đi như lúc mới ra đi rồi tất sẽ đến một nơi nào đó. Một tiếng “toác!” bất chợt vang lên trong đêm. Tiếp sau là tiếng hổ gầm vang động. Hoàng  đứng cứng ngắc, sởn cả da gà. Nín thở quay gót, rón rén được dăm bảy bước anh vùng chạy. Hoàng chạy mịt mù trong đêm tối giữa cánh rừng săng lẻ.


Bỗng một người như mọc dưới đất lên đứng chắn ngang.. Hoàng bập đánh “hự” vào ngực người đó, ngay lập tức bị vòng tay siết anh chặt cứng.


-Hoàng!


Chị Nụ. Vẫn là chị, người chị can trường của cánh rừng con gái. Không thể nào thoát khỏi vòng tay cứng như sắt của chị.


-          Không!


Hoàng hét lên.


-Bình tĩnh, Hoàng! Chị Nụ đây mà…


- Không!... Buông ra!...


Hoàng ẩy mạnh, chị Nụ ngã ngồi. Anh vùng té chạy.


Chị Nụ bật khóc. Chị  nằm úp trên tảng đá, cứ thế nấc dài. Tiếng nấc nhói đau tức tưởi. Hoàng quay lại ngồi xuống cạnh chị, tự nhiên cũng nước mắt hai hàng.


 Rất lâu sau chị Nụ ngồi dậy thong thả cuốn tóc.


-Để mai chị đưa em đi. Em làm thế này bỉ mặt các chị quá.....


Hoàng ngồi yên, cúi gầm mặt không nói gì, .


-Chị biết em khinh chị lắm. Nhưng em không biết đâu, các chị cực lắm em ơi!


Chị Nụ nói như rên. Hoàng rùng mình. Hai tiếng “em ơi” chua xót nghẹn ngào vói lên giữa rừng đêm nghe như tiếng vọng mơ hồ một linh hồn đã chết.


 Hoá ra “ đơn vị đực rựa” không xa lắm. Không tới nửa ngày đường họ đã đến nơi.


-Thằng ni thì lính tráng cái chi!


Xê Trưởng ngửa cổ phun hết khói thuốc lào.


- Phải cảnh giác đồng chí ơi!


Xê trưởng vui vẻ lắc đầu cười.


- Tụi con nít tưởng đi bộ đội sướng lắm, đua nhau bỏ nhà đi cả. Rứa đo! Tui còn lạ chi.


- Không anh ạ. Nó lạc đơn vị thật.


Chị Nụ hạ giọng ngọt xớt, không mấy khi chị ngọt mềm như vậy.


-Rứa đơn vị mô, nói nghe coi?


- Nó mới nhập ngũ có một ngày. Máy bay đuổi chạy gần chết, tóa hoả tam tinh, còn biết  đơn vị nào.


Xê trưởng cười hề hề.


-  Chị coi bầy tui như con nít.


Xê trưởng chậm rải châm đóm.


         -Bảy năm lính, ba năm rừng Trường Sơn, tui lạ chi lính lạc rừng.


Xê trưởng vừa nói vừa ngửa cổ phun hết  khói thuốc.


-          Lính lạc rừng khôn bỏ cha, có đứa mô ngu  ngơ như thằng ni.


Xê trưởng lấy nước súc miệng, anh nhổ toẹt ngay dưới chân.


- Nhưng thôi, cứ để hắn đó cho tui.


Xê trưởng rít thêm một điếu thuốc lào nữa,. Anh ngửa cổ phun thuốc lào, trợn mắt nhìn theo khói thuốc. Cứ như quyết định nhận Hoàng theo khói thuốc lào từ cổ họng tuôn ra. Khói thuốc lào tan cũng là lúc thủ tục nhận một người lính mới được hoàn tất. Thật khỏe re.


 Chị Nụ ra về. Chị chào hai ba lần Hoàng mới ngước lên. Bắt gặp cái nhìn trách móc, ươn ớt nhớ thương  hờn dỗi, chỉ một thoáng thôi cũng đủ cho Hoàng xốn xang một nỗi ăn năn.


- Ngồi đó nghe!


Xê trưởng xách điếu cày bỏ đi, đi đâu không rõ, mãi không thấy về. Hoàng ngồi buồn thiu trong lán. Thi thoảng có người đi qua, ngó vào một cái rồi bỏ đi thẳng. Doanh trại lính tên lửa buồn thiu. Đời lính lạnh lẽo, tẻ nhạt thế này a?


Hoàng đứng bật dậy, anh vùng chạy về phía chị Nụ đang trở về hang đá. Chẳng có ma nào đuổi theo. Cửa doanh trại không ai gác, cũng chẳng hề có cái bót gác uy nghiêm như Hoàng tưởng tượng. Một đôi người đi tắm dưới suối lên, thấy Hoàng chạy như ma đuổi, họ chỉ dừng lại nhìn theo, chẳng ai thèm lên tiếng hỏi lấy một câu.


Chị Nụ vừa lội qua suối thì Hoàng đuổi kịp.


-Sao?


Chị trợn mắt lên.


Hoàng không biết nói thế nào. Anh ngồi bệt, gục mặt vào đầu gối.


- Hay là muốn về lại chỗ các chị?


-....


 -Lính tráng thì ở đâu cũng thế thôi. Có điều ở đây có anh có em, chứ chỗ chị rặt mỗi đàn bà con gái..


-....


- Rồi cũng đến khổ mày thôi em...


 Chị Nụ hắt ra một tiếng “hờ” ngao ngán.


Bốn chiếc F105 từ hướng Đông Nam ập đến, bay sát sạt, tiếng rít làm nứt toác cả cánh rừng yên tĩnh, trong chốc lát biến mất tăm giữa ngút ngàn rừng dẻ Tây Trường Sơn.


- Muốn thế nào thì nói đi, chị còn về. Trưa rồi.


Chị Nụ cầm vai Hoàng giật mạnh. Hoàng vẫn không ngẩng đầu lên.


- Bỏ tính con nít đi em ạ, không khổ lắm đấy. Ở đây không phải như ở nhà đâu.


 Chị thở ra, chép miệng. Mười lăm phút không ai nói một lời, Hoàng vẫn cúi gầm cứ như có hòn đá tảng đè lên sau gáy anh.


-Thôi, chị về đây.


-Chị Nụ!


Hoàng bật dậy chạy áo tới cầm tay chị Nụ kéo giật lại. Chưa kịp hiểu ra làm sao chị đã bị Hoàng ôm chặt cứng.


- Ơ... !


Chị hoảng hốt kêu lên, tiếng kêu như khóc.


- Em ơi thế này có phải không?...


Hoàng như điếc bập mặt vào cổ chị hôn điên cuồng..


 Chị Nụ  khuỵ xuống, từ từ lựa chiều cho Hoàng dằn ngửa chị ra. Chị vò tóc Hoàng, vò và giật từng cơn đau điếng. Hoàng chúi mặt vào bộ ngực đầy vun, lúc này đã phồng lên quá cỡ.  Anh điên cuồng dấn sâu vào, thúc mạnh. Riết chặt lấy cổ Hoàng, chị bật cong nhịp nhàng cùng với những tiếng hức hức như tiếng nấc hờn dỗi của con trẻ.


 Thốt nhiên nước mắt Hoàng vụt trào không cách gì kiềm chế, trong chốc lát đã ướt đầm ngực chị. Mỗi lần thúc mạnh là mỗi lần nước mắt trào vọt. Hoàng nghiến rằng thúc như điên, đâm tan nát đoá diêu bông người chị can trường suốt đời anh ngưỡng mộ.


 Hoàng không phóng được, mãi vẫn không phóng được. Nước mắt Hoàng không ngừng chảy. Không cố được nữa, anh nằm bất động mắt mở trừng trừng trong khi nước mắt vẫn dầm dề. Khát nước kinh khủng, chưa bao giờ khát đến độ như thế này. Hoàng ngước lên, bên anh gương mặt rám nắng khô dòn bỗng biến mất, thay vào đó là gương mặt thanh tân chứa chan hạnh phúc. Gương mặt hồng tươi ánh lên rực rỡ. Đôi mắt toả sáng lấp lánh một điều gì không thể tả. Những giọt mồ hôi lấm tấm óng ánh nắng trời. Và nụ cười mê mệt nở lịm trên môi. Đến chết Hoàng cũng không thể quên gương mặt đẹp diệu kì  buổi trưa ngày cuối cùng tuổi mười bảy của anh.


Hoàng lảo đảo quay trở lại doanh trại.


- Cậu mô về?


 Xê Trưởng  gườm gườm nhìn anh.


Một tiếng rốc két đanh gọn, chát chúa. Tiếng rít sởn óc của bốn chiếc F105 vừa quay trở lại. Khói bốc ngùn ngụt phía cánh rừng chị Nụ đang đi.


 Hoàng quay lưng bỏ chạy, lập tức bị Xê Trưởng túm cổ áo kéo giật.


-Đi mô? Vào nhận quân trang!


Hoàng cúi mặt đi theo Xê Trưởng, ruột gan bỗng như sôi. Xê Trưởng không cần biết Hoàng đang nghĩ gì,  ném cho anh đống quân trang mới.


-Từ nay cậu làm liên lạc cho tôi, ăn ngủ với tôi luôn, rõ chưa?


Sau này anh mới biết liên lạc là nói cho oách, thực ra là làm OSin cho Xê trưởng, ấy là theo cách nói thời nay còn lính tráng vẫn gọi là công vụ. Xê Trưởng không hề có tiêu chuẩn vương giả này nhưng cũng như các đại đội trưởng khác, ông mặc nhiên chiếm dụng lính liên lạc, biến Hoàng thành một tạp vụ kiểu OSin.


Ngày thứ nhất không phải làm gì, chỉ ngồi nghe Xê Trưởng nhắc nhở quân lệnh cũng đủ oải người. Khuya lắm Xê Trưởng mới cho mắc màn đi ngủ. Hoàng  nằm yên nghe Xê Trưởngrít thuốc lào và đọc báo. Xê trưởng đánh vần rất khó nhọc, đã thế lại đọc cực to, cứ như chữ nghĩa mắc họng, anh cố khạc ra cho bằng được. Cứ năm bảy chữ anh lại ngừng đọc, rít một điếu thuốc lào. Đọc mãi vẫn chưa xong tin thắng trận không đầy hai trăm chữ. Không biết ở đâu ra những người lính như thế này trong quân chủng rặt những tay có chữ? Chịu.


Xê Trưởng nằm ườn ra giường, vươn vai ngáp.


-À!...


Xê trưởng ngoảnh mặt sang Hoàng.


- Cái cô lúc trưa đưa cậu đến đây tên gì?


- Dạ... Nụ.


-Chết rồi!


Hoàng chồm dậy.


-Sao ạ?


- Rốc két bắn thủng bụng, chết ngay tắp lự! Gớm, ruột phơi đầy suối ăn của tiểu đoàn.


Xê trưởng lại ngáp dài một tiếng nữa.


-Thôi, ngủ đi. Mai tôi giới thiệu cậu với anh em.


Hoàng rơi xuống giường, nằm trơ cho đến sáng, lòng nguội lạnh như không.  Anh không khóc, không hề nhỏ được một giọt nước mắt nào.


 *


*             *

Thứ Bảy, 11 tháng 8, 2012

MÌNH "GHÉT" BỌ LẬP

Thanh Chung


Mình vừa đọc xong "NHỮNG MẢNH ĐỜI ĐEN TRẮNG" của Bọ Nguyễn Quang Lập. Bây giờ mới đọc xong kể cũng hơi ngượng. Nhưng mình có lý do chính đáng vì đang ở xa Tổ Quốc, he he. Mãi tháng năm vừa rồi sang Hungary mới "trấn lột" được của em Hoàng Linh cùng với cuốn Tạp chí “Sông Hương” số 32. Số đầu tiên trích đăng 3 chương đầu với lời giới thiệu của nhà văn Nguyễn Khắc Phê cùng hai câu thơ của nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo làm lời tựa : “Thời tôi sống có rất nhiều câu hỏi – Câu trả lời thật không dễ dàng chi”.


 Mình ghét anh Bọ vì đã để cho Thím Hoa bị chết lúc đang chèo thuyền đưa bộ đội qua sông. Giá như Bọ để cho Thùy Linh mang ảnh cha về thờ và cho thím được hạnh phúc thêm mấy năm với chàng Họa sĩ thì đỡ xót xa hơn. Đời Thím Hoa khổ từ lúc lấy chồng cho đến lúc nhắm mắt. Nhưng nghĩ cho cùng, những năm ấy, chả ai có quyền được sống cho đúng nghĩa. Nhất là những người có tri thức như Họa sĩ Tư, Bí thư Thanh và thím Hoa.


 Trong kí ức nhạt nhòa của mình ngày xưa, hình như bố mình cũng có một thời bị "ngồi chơi xơi nước" mặc dù đã làm đến Phó Ban Công Nghiệp Thành ủy, vì ông nội mình bị quy là "phản động" trong thời Cải cách ruộng đất, và vì bố mình lúc nào cũng quần áo thẳng tắp như "cán bộ lưu dung". Rồi mình lại nghĩ đến những năm cuối thập kỷ bảy mươi. Chính mình còn ra đứng ngoài đường, đeo băng đỏ và xẻ quần, cắt tóc những người mặc quần loe, tóc dài... Gần hai chục năm sau mình còn mu muội thế thì trách sao được bố mình trước khi nhắm mắt còn bắt mình phải hứa sau này lớn lên sẽ phải thành Đảng viên và lấy chồng cũng Đảng viên luôn. Ông chú mình là Đại tá quân đội nghỉ hưu. Năm tám hai, tám ba còn cho lính đến vẽ kín bức tường phòng khách hình ảnh của ba ông có râu: Mác, Lê và HCM. Có một chàng sinh viên du học ở Đức về mê con gái ông chú. Ngày đầu tiên ra mắt, ông chú hỏi: "Cháu Đảng viên chưa". Thằng "con dê" tương lai, quần loe, tóc chấm vai ấp úng: "dạ cháu đang là cảm tình ạ". Sau này cưới xong con gái "bọ" mình chả thấy "thằng em" phấn đấu tiếp để thành "đối tượng" chứ đừng nói là ĐV.


 Đọc lại truyện của những năm tháng cũ, mình rất hay xót xa vì có quá nhiều những nhân vật bị "bức tử" để lọt qua hàng rào kiểm duyệt.


 Thôi thì mình "bỏ qua" cho anh Bọ lần này, he he


Theo blog FB của TC

Tình cát 5

Sáng nào Lý cũng nhúng Hoàng xuống suối, thúc ép anh ngập vào những trận tình sũng nước. Không biết ai bày cho Lý cách tránh thai là nhúng dan díu vào nước lạnh. Nước suối ban mai lạnh buốt nhưng Lý biết cách đốt nóng Hoàng, họ quấy đảo sôi sùng sục.


- Chem bôn se chem lút se!


 Lý kéo giật Hoàng cùng với những tiếng kêu lạ tai. Anh biết đó là một câu tiếng Nga nhưng không hiểu nó muốn nói gì. Qua hơi thở gấp, những cú giật nẩy lên của Lý, anh mơ hồ nhận ra cái tiếng Nga nặng trịch kia đang kêu gọi người ta dấn tới. Hoàng điên cuồng dập theo nhịp ba từ, khẩu lệnh điên rồ của Lý: Chem bôn se/ chem lút se! Chem bôn se/ chem lút se…


 Có tiếng gì như tiếng cối xay lúa, nặng và trầm. B52! Ba chiếc B52 đang chậm rải trườn qua đỉnh dãy núi Phượng Hoàng. Sao hôm nay nó đến sớm thế nhỉ?


Nó quặt trở lại rồi. Bom! Nó thả bom đấy, chạy đi!


Không kịp nữa rồi.


Một loạt tiếng nổ đanh, chát chạy vùn vụt dọc suối Voang. Sau đó là những cú dội ngược trầm và nặng, không còn nhận rõ đó là bom từ trên trời rơi xuống hay ngàn vạn quả mìn chôn sâu dưới đáy suối đồng loạt phát nổ. Suối Voang bị  bẻ gập, giật nãy, rã ra từng khúc. Nước suối nóng bỏng


 Lý ôm chặt Hoàng trong ba mươi giây. Ba mươi giây đủ cho cô kịp kéo quần lót lên, kịp nói với anh hai tiếng “ đừng sợ!” . Sau đó cả anh và Lý bị tung bổng lên trời. Hoàng rơi tụt xuống đáy suối, đầu đạp vào đá. Anh không thấy đau, đúng hơn anh không kịp nhận biết đầu anh đã rách toác sau cú đập trời giáng, một lần nữa anh lại bị tung bổng lên trời.


 Hoàng lịm đi chừng mươi phút trên bờ suối Voang, mở mắt bỗng thấy một khoảng rừng trống hoác, sáng chói. Im lặng tuyệt đối. Khoảnh khắc im lặng sau trận B52 thật lạ, nó cho ta cảm giác hình như ta không còn sống, hình như nơi ta nằm là đáy mồ lạnh ngắt. Trong suốt cuộc đời mỗi người sẽ không có ai thấy được khoảng im lặng tuyệt đối như thế này, nếu không trải qua một trận B52. Trận bom chỉ mười lăm phút không hơn nhưng có cảm tưởng nó kéo dài ngót tiếng đồng hồ.


Hoàng cố ngồi dậy. Anh ngẩn ngơ nhìn. Một không gian rỗng toếch, trống trơn đến kì dị. Suối Voang không còn dấu vết, nó chỉ  là những đám nước đọng giữa trống rỗng. Những rặng cây đại thụ um tùm hai bờ suối bỗng biến đi đâu, để lại những xác cây cháy rời rã, ngổn ngang, lấm láp bùn đất, tro than.


 Hoàng chống gối đứng dậy, chợt anh ngã dúi dụi về phía trước. Bây giờ Hoang mới biết một mảng da đầu bên trái bị bom phạt sắc lém, phơi ra trắng hếu. Máu ướt đẫm toàn thân. Anh úp tay vào mảng da đầu bị mất lảo đảo lội qua suối, cứ thế đi, chẳng biết đi đâu, đi như một kẻ mất hồn. Cam quả anh không hề nhớ tới Lý, không một phút giây nào, kể cả việc  ra suối để làm gì anh cũng không hề nhớ.


Cho đến khi thấy một nhúm tóc dài dập dềnh trước mắt Hoàng mới giật mình sực nhớ. Anh chạy vội đến, nhấc nhúm tóc lên. Nhúm tóc dính với cái sọ trọc lóc, trắng nhỡn. Mặt Lý bị vạc đi một nửa, chỉ còn dôi mắt nhắm nghiền và cái trán nhăn nhúm, méo mó. Có cái gì rát buốt chạy từ gót chân lên đỉnh đầu và dội ngược xuống ứ đầy ở lồng ngực. Hoàng đánh rơi cái sọ, đứng chết điếng không biết bao lâu.


-Ối trời ơi!


Tiếng rú như một tiếng sét đánh ngang, đập vào vách núi bốn phương tám hướng, dội vang cho đến vô cùng. Hình như đó là tiếng lồng ngực Hoàng vỡ toác chứ không còn là tiếng rú. Có một tiếng bục trầm đục từ đáy ngực dội lên. Và mát rượi. Hoàng chỉ nhớ có thế, những gì sau đó anh không còn biết.


 -Ối trời ơi!


 Hoàng muốn khóc quá. Anh nấc lên và khóc. Anh khóc được rồi.


Hoàng lật sấp, úp mặt vào tảng đá Trịnh Nguyễn phân tranh” nhói lên từng tiếng nấc dài.


 Ly Ly ngồi bật dậy, lặng lẽ nhìn Hoàng. Cô không dám lên tiếng, không dám hỏi vì sao, ngay cả việc đưa ra một lời an ủi cũng không dám. Ly Ly biết rõ tính Hoàng. Bất kì một lời nào Hoàng nghe được lúc này cũng thúc đẩy anh làm những chuyện điên rồ. Cô lẳng lặng  vuốt lưng Hoàng, nằm xuống ôm lấy anh, để cho anh vục mặt vào ngực mình mà khóc.


-Ối trời ơi!


Hoàng rú lên thảm thiết, nước mắt chảy tràn hõm ngực Ly Ly.


 Có đau đớn thế nào, một người bốn chục tuổi đầu mới khóc thảm đến thế này.


 Hoàng là ai, là thế nào, lạy chúa Ly Ly không biết! Cái vẻ mặt khinh khỉnh trước những cám dỗ đời thường của anh không nói lên điều gì. Bởi vì có lần cô đã nom thấy ánh mắt Hoàng sáng lên khi biết có cấp trên đang để ý đến mình.Tâm thế bất an, lúc nào cũng sẵn sàng nổi điên, đạp phá không thương tiếc bất kì cái gì trước đó anh hết sức nâng niu cũng không nói lên điều gì. Bởi vì nhiều lần cô đã chứng kiến Hoàng bình tĩnh đến lạ lùng, với những lý lẽ sắc bén đến lạ lùng, trước những kẻ du côn văn hóa chợt sinh ra chợt biến mất trong vùng văn hóa không rường cột đang rối loạn nhân tâm.


 Hoàng là con đẻ của quá vãng nhưng anh đâu chỉ sống cho quá vãng. Anh chỉ sống cho riêng anh, cho những thèm muốn ích kỉ của riêng anh. Bằng chứng là Hoàng không thèm để ý đến những kí ức vinh hạnh của người đời, đôi khi anh còn tỏ ra khinh bỉ chúng. Hoàng không có thần tượng, anh cũng chẳng yêu mình đến mức tự phong thánh cho mình. Anh là nhà văn độc bản, chỉ một cuốn sách đã làm choáng ngợp bọn cần lao nhưng chỉ một cuốn ấy thôi, mong chờ mỏi mắt cũng chẳng thấy anh cho ra thêm được cuốn nào.


Hoàng chẳng tỏ ra đắm đuối với văn chương, không mảy may hi vọng nhờ văn chương anh sẽ được người đời vồ vập. Nhưng những trăn trở của anh đích thị là những trăn trở của văn chương, kì lạ thay, anh lại da diết với chúng.


 Hoàng là típ người dễ lôi kéo nhưng khó nắm bắt. Muốn ngủ với anh thật chẳng khó nhưng để yêu anh hay để được anh yêu thật khó vô cùng.


Những người lính thoát qua chiến tranh như Hoàng, thường chứa trong mình một khối u liêm sĩ. Trong khi anh đem máu ra hòng tìm kiếm những gì vĩ đại, thiêng liêng, thì bây giờ anh không thể không chạy đua vơ vét những tầm thường, nhiều khi bẩn thỉu. Khổ thân những người lính như Hoàng.


Ly Ly nằm lật nghiêng ngoảnh mặt ra sông. Gió sông đang tràn về, mát quá. Thôi ngủ, một hai ba bốn năm sáu… ngủ ngủ ngủ.


Hoàng đã thôi khóc, anh nằm yên thở đều, cố gắng vãn hồi tâm tính. Không biết từ lúc nào, cái lối khóc trẻ nít, rú gào, giãy dụa trở thành căn bệnh thê thảm của Hoàng. Sau cơn khóc là những phút ngượng ngập và lo lắng. Anh sợ mình mắc một thứ bệnh gì đó như là chứng điên kịch phát. Hoàng xoay mình ôm riết lấy Ly Ly. Cô đã ngủ say. Gió rười rượi, trăng miên man và tiếng sóng vỗ nhè nhẹ dễ ru người ta vào giấc ngủ. Ừ, phải ngủ thôi.


Lạy trời có thể ngủ được ngay! Một hai ba bốn năm sáu….


*


*            *


 


  ..................


 Hình có sử dụng FB của DzungArt Nguyen


Thứ Sáu, 10 tháng 8, 2012

Thờ ơ và tắc trách.

[caption id="attachment_25397" align="alignleft" width="300"] Bà Rịa-Vũng Tàu đã giới thiệu chi tiết trên bản đồ khu resort của mình năm bên bờ biển huyện Xuyên Mộc có tên là "South China Sea" .[/caption]

Hơn nửa thế kỉ nay, trong khi Trung Quốc liên tục tuyên truyền sâu rộng trên mọi phương diện về cái đường luỡi bò giả tạo, về một số hòn đảo trên Biển Đông mà họ đã chiếm đoạt trắng trợn là chủ quyền “ không thể tranh cãi” của họ thì ta vẫn im lặng như tờ. Có một khoảng thời gian dài việc nhắc đến Trường Sa- Hoàng Sa là của Việt Nam được coi là điều cấm kị, thậm chí bị coi là “ gây rối” là “ vô trách nhiệm”.


Mãi cho đến khi Trung Quốc liên tiếp có những hành động gây hấn xâm phạm chủ quyền trắng trợn của Việt Nam trên Biển Đông thì ta mới điều chỉnh hệ thống tuyên truyền về chủ quyền biển đảo sâu rộng và toàn diện. Tuy nhiên căn bệnh thờ ơ tắc trách đã thấm sâu vào máu các công chức nước nhà dẫn đến những nhận thức hết sức lệch lạc về chủ quyền biển đảo. Có người không biết Gạc Ma là cái gì, có người tưởng Trường Sa ở gần Kampuchia. Có bí thư chi bộ tắc lưỡi nói rằng :” Hoàng Sa chỉ là bãi chim ỉa, tranh chấp làm gì”. Tấn bi hài về những nhầm tưởng nguy hiểm như vậy chắc chắn sẽ còn rất nhiều.


 Gần đây nhất, theo báo Thanh tra, Trang web của Trung tâm Thông tin xúc tiến du lịch Hà Nội (Sở VH-TT&DL Hà Nội) đã sử dụng từ “China beach” để chỉ biển Đà Nẵng, “south China Sea” để chỉ biển Đông! Trên trang tiếng Anh của hanoitourism-info.gov.vn đang chào bán một tour “Văn hóa miền Trung Việt Nam” dành cho người nước ngoài: “Tại Đà Nẵng, chúng ta lưu trú tại khu nghỉ dưỡng Furama nằm trên China Beach”! Trong ngày tour thứ hai Huế - Đà Nẵng, xe đưa khách “men theo bờ biển south China Sea có phong cảnh rất ngoạn mục”! Trước đó VnExpress và báo Pháp luật Tp HCM cũng đã cho biết một công ty du lịch ở Bà Rịa-Vũng Tàu đã giới thiệu chi tiết trên bản đồ khu resort của mình năm bên bờ biển huyện Xuyên Mộc có tên là "South China Sea" .


 Không thể nói chủ nhân của của các trang web trên không biết “China beach” là bãi biển Trung Quốc, "South China Sea" là biển nam Trung Hoa. Họ biết nhưng hoặc là họ cho là không quan trọng hoặc vẫn biết đấy là chuyện quan trọng nhưng việc chào bán các tour du lịch cho người Trung Quốc còn quan trọng hơn. Xác định chủ quyền biển đảo không phải việc của họ, “việc đó có Đảng và nhà nước lo”.


 Cũng như việc bán đất cho người Trung Quốc ở Bình Thuận, việc người TQ nuôi cá bè trái phép ở Vịnh Cam Ranh, Xây nhà máy chuicho người TQ ở Móng Cái, việc để cho các trang web nói trên mặc nhiên tồn tại đã thể hiện sự quản lý vô trách nhiệm. Nói như nhà báo Kỳ Duyên, rằng sự quản lý “hồn nhiên”, đến mức có thể “rơi vào cái bẫy của TQ”; rằng sự quản lý đầy sơ hở, thậm chí có phần vô cảm, vô trách nhiệm nữa: Không ngờ, không hay biết, bất ngờ quá, vấn đề rất mới…


 Thông tin mới nhất từ Viêtnamnet cho hay: Chi cục Hải quan Tân Thanh (Lạng Sơn) đã “phát hiện một số bản đồ phân giới quốc tế Việt Nam- Lào- Campuchia- Trung Quốc có nội dung sai sự thật”. Số bản đồ này do một người Hoa tên là Chung Thành, chủ khách sạn Kim Lệ Hoa mua về để bán cho người Việt Nam.


 Chưa nói đến mưu sâu cài cắm người Hoa và những con ngựa thành Troy đang có khắp đất nước, chỉ riêng việc một người Hoa sống trên đất Việt đã lặng lẽ đem bản đồ có lợi cho đất nước của anh ta tuyên truyền cho người việt Nam đã cho ta bài học đắt giá về sự thơ ơ tắc trách của quan chức nước nhà, thật đáng xấu hổ biết nhường nào.


Nguyễn Quang Lập