Chủ Nhật, 1 tháng 6, 2014

Đích nhắm nào của TQ sau giàn khoan 981?

Việt Long
Ngay tháng 6/2012, CNOOC gọi thầu phi pháp 9 lô dầu khí gần bờ biển miền Trung Việt Nam. Ý đồ Trung Quốc không thay đổi khi muốn độc tôn Biển Đông, tiến tới chia sẻ Thái Bình Dương với Mỹ. 

Đã có nhiều phân tích cho rằng hành động hạ đặt giàn khoan là sự đáp trả chuyến công du 4 nước châu Á của Tổng thống Obama 21-29/4/2014 và sự khát năng lượng của nền kinh tế thứ hai thế giới. 

Thực tế khả năng triển khai một giàn khoan đã được dự đoán trước từ 1992 khi TQ ký thỏa thuận hợp tác bất hợp pháp với Crestone (Mỹ) trên một vùng biển rộng 125.000 km2.

Đây là khu vực bãi Tư Chính thuộc thềm lục địa VN mà TQ khi đó đã viện cớ bãi Vạn An Bắc thuộc chủ quyền TQ nhưng nằm trên thềm lục địa nước khác. Khả năng này ngày càng trở nên hiện hữu khi giàn khoan Hải Dương 981 được đóng xong vào năm 2011 và khoan thử đầu tiên tháng 5/2012. 

Trung Quốc, giàn khoan, đường lưỡi bò, Hải Dương 981, dầu khí, chủ quyền, Mỹ, Philippines, CNOOC, Biển Đông
Tàu cá TQ dàn hàng ngang bảo vệ giàn khoan trái phép. Ảnh: Cảnh sát biển
Ngay tháng 6/2012, CNOOC gọi thầu phi pháp 9 lô dầu khí gần bờ biển miền Trung VN. Ý đồ TQ không thay đổi khi muốn độc tôn Biên Đông, tiến tới chia sẻ Thái Bình Dương với Mỹ. 

Biển Đông với vị trí địa chiến lược nối hai đại dương, với tài nguyên dầu khí, băng cháy và cá không tránh khỏi là điểm nóng trong ván bài giữa hai siêu cường. 

Chỉ riêng số lượng tàu chở dầu quốc tế đi qua Biển Đông đã chiếm hơn một nửa của thế giới, gấp 3 lần số qua kênh đào Suyez, 5 lần qua kênh đào Panama TQ, thị trường tiêu thụ dầu khí thứ hai thế giới và dầu chủ yếu được vận chuyển qua Thái Bình Dương, qua tuyến hàng hải quan trọng ở Biển Đông, không thể để an ninh năng lượng của mình bị Mỹ và đồng minh khống chế. 

Chiến lược an ninh biển của TQ muốn thành công còn phải có sân sau là Biển Đông (lợi ích cốt lõi) để tránh khả năng cạnh tranh trực tiếp với Mỹ và các đồng minh Nhật Bản, Hàn Quốc ở Biển Hoa Đông. 

Chiến lược này mâu thuẫn giữa mục tiêu chiếm đoạt, tranh chấp chủ quyền với nhu cầu có môi trường “trỗi dậy hòa bình”. 

Để xoa dịu mâu thuẫn đó, TQ đưa ra sự kết hợp yêu sách đường lưỡi bò phi lý mà thế giới đều lên án với chủ thuyết ‘Chủ quyền thuộc TQ, Gác tranh chấp cùng khai thác” (GTCCKT). 

Các hoạt động trên biển của TQ những năm gần đây đều tuân thủ chiến lược cứng rắn không đối đầu với Mỹ, nhưng cứng rắn có chọn lọc với láng giềng, khiêu khích đủ để đạt mục đích ngắn hạn mà không vượt qua làn ranh đỏ chiến tranh. 

Duy trì đường lưỡi bò để có cơ sở đưa vấn đề GTCCKT. Các phương tiện hiện đại nhất của TQ đều thử nghiệm đầu tiên tại Biển Đông, từ tàu sân bay Liêu Ninh đến giàn khoan di động Hải Dương 981 hay tàu ngầm chạy năng lượng hạt nhân. 

Quyết định địa chính trị

Đích nhắm của Hải Dương 981 tiếp theo có thể sẽ là Tư Chính, là 9 lô dầu khí ven bờ miền Trung VN mà CNOOC gọi thầu bất hợp pháp, là Bãi Cỏ Rong, Bãi Cỏ Mây, bãi ngầm Tăng Mẫu, bất cứ nơi đâu trong phạm vi đường lưỡi bò nhưng ưu tiên các vùng biển ven bờ các nước nơi khả năng khai thác dầu khí thương mại đã được khẳng định. 

Việc triển khai giàn khoan ngay sau chuyến đi của Tổng thống Obama được cho là phản ứng gay gắt của TQ với chiến lược xoay trục châu Á của Mỹ nhưng để chuẩn bị triển khai giàn khoan và lực lượng tàu hộ tống hùng hậu không chỉ trong 2 ngày. 

Phản ứng của Mỹ đối với việc sát nhập Crưm của Nga càng củng cố thêm quyết tâm của TQ. Chuyến thăm châu Á của Tổng thống Obama chỉ là chất xúc tác, còn việc triển khai đã được quyết định, nằm trong lộ trình lâu dài thâu tóm Biển Đông và không thể tránh khỏi. 

Vấn đề chỉ còn là thời điểm thích hợp. Đây là một quyết định địa chính trị chứ không phải đơn thuần kinh tế khi đưa giàn khoan 1 tỷ USD đến vùng biển ít có khả năng thu lợi ích cao.

Hạ đặt giàn khoan cũng là để đe nẹt các nước trong khu vực không đi theo tấm gương của Philippines đưa các tranh chấp ra Trọng tài quốc tế. 

Nhưng không may cho TQ, hồ sơ kiện của Philippines đã được trình đúng thời hạn 30/3/2014 và được Tòa trọng tài thụ lý. 

Hải Dương 981 bề ngoài là xung đột Việt - Trung nhưng thực chất là một bước thể hiện trong cuộc đấu tranh giữa TQ và Mỹ để tìm các nước đồng minh, các vệ tinh trong Biển Đông, tiến tới kiểm soát Biển Đông. 


Kỳ tới: Chiến thuật 'chuột vờn mèo'

Việt Nam - Trung Quốc, một lịch sử đau thương!

Lãng
Lịch sử bang giao giữa Việt Nam với Trung Quốc là một trường hợp độc nhất vô nhị trong lịch sử nhân loại. Nó được phủ bóng với một độ dày đặc của các cuộc chiến xâm lược (từ Trung Quốc) và chống xâm lược (từ Việt Nam), với một tần suất mà không có bất kỳ trường hợp nào khác có thể so sánh.

Tính từ thế kỷ thứ 10 đến nay, không dưới 10 lần người Việt phải chịu đựng các cuộc tiến công xâm lăng từ phương Bắc. Năm 938 Ngô Quyền đại phá quân Nam Hán trên sông Bạch Đằng. Người Việt được hưởng hoà bình ít năm, cho đến năm 981, Lê Hoàn phá tan quân Tống. Sang thế kỷ thứ 11, Lý Thường Kiệt mang quân đại phá Ung Châu và lui về đắp lũy trên sông Như Nguyệt. Chiến thắng này của nhà Lý mang lại hoà bình cho Việt Nam đến thế kỷ thứ 13. Từ năm 1258 đến 1288, trong ngắn ngửi có 30 năm, người Việt Nam phải hứng chịu ba cuộc xâm lược tàn bạo đến từ Trung Quốc. Đạo quân xâm lược từ phương Bắc quay lại vào năm 1404. Lần này phải mất 23 năm, đến năm 1427 người Việt mới giành lại được độc lập dưới sự lãnh đạo của Lê Lợi. Đây cũng là lần xâm lược để lại hậu quả đau thương nhất cho văn minh người Việt, khi Trung Quốc thực hiện việc đốt phá kinh sách, đập phá văn bia trong suốt những năm chiếm đóng nhằm hủy diệt văn hoá và đồng hoá Việt Nam. Sang thế kỷ thứ 18, Trung Quốc một lần nữa xua quân chiếm kinh đô Thăng Long. Lần này chúng gặp một đối thủ cứng cựa là vua Quang Trung, nên bị đánh tan tác và phải tháo chạy về nước sau ít tháng. Cuộc đô hộ 80 năm của Pháp ở Việt Nam khiến các đạo quân xâm lăng phương Bắc bị gián đoạn trong một khoảng thời gian. Đến năm 1974, chúng quay lại chiếm đóng quần đảo Hoàng Sa. Năm năm sau đó, 30 vạn quân Trung Quốc tràn xuống phía Bắc. Bị chặn lại và phải tháo lui, tuy nhiên tình trạng chiến tranh còn bị duy trì đến tận những năm 1990. Năm 1988, Trung Quốc xua hải quân chiếm đóng một phần Trường Sa. Đến năm 2014, Trung Quốc xua hạm đội và giàn khoan cắm sâu vào lãnh hải Việt Nam, trong một mưu đồ xâm lăng không hề che dấu.

Có thể nói, ý đồ Nam tiến của Trung Quốc, chưa bao giờ phai nhạt trong suốt lịch sử tồn tại của nó và gần như là một mục tiêu xuyên suốt và luôn được kế thừa bởi mọi triều đại nắm quyền tại Bắc Kinh. Ở đây có một liên tưởng lịch sử khá khôi hài là Trung Quốc nhiều lần lớn tiến đòi Nhật Bản phải hối lỗi về quá khứ xâm lăng trong thế chiến thứ hai. Nhật chiếm đóng Trung Quốc đến nay chỉ duy nhất có một lần. Trong khi nếu nhìn vào mật độ dày đặc của các cuộc chiến xâm lược Trung Quốc tiến hành với Việt Nam, có thể nói đất nước có ít tư cách đòi hỏi người khác phải hối lỗi vì chiến tranh nhất chính là Trung Quốc.

Hầu hết các nước châu Á sống cạnh Trung Quốc đều đối mặt với nguy cơ bị xâm lược. Họ chỉ thoát khỏi bóng ma ám ảnh này khi thật sự mạnh lên và thành công trong tiến trình hội nhập với nền văn minh phương tây. Ngày nay, dù phải đối mặt với một vài nguy cơ xung đột về lãnh hải, nhưng Nhật. Bản và Hàn Quốc đều khá an toàn với niềm lực kinh tế hùng hậu và những mối quan hệ đồng minh thân thiết giúp đảm bảo an ninh. Ngược lại, quốc gia đang đứng trước nguy cơ bị xâm lăng (về lãnh thổ) và thôn tính (về mặt kinh tế) nặng nề nhất tại Á Châu chính là Việt Nam. Có thể nói, chưa bao giờ tương lai của người dân Việt Nam bị đe dọa và thách thức như hiện nay, khi trên biển giàn khoan và hạm đội Trung Quốc đang ngày một tiến sâu vào lãnh hải Việt Nam, còn về mặt kinh tế, Trung Quốc gần như đã biến Việt Nam thành một nền kinh tế phái sinh, lệ thuộc nặng nề và trở thành một công cụ giúp Trung Quốc gia tăng trên 20 tỷ USD thặng dư thương mại hàng năm.

Trong bối cảnh ấy, cơ may cho Việt Nam đến từ Shangri-La, một hội nghị an ninh toàn cầu được tổ chức tại Singapore, nơi Trung Quốc phai chịu những đòn lên án nặng nề từ hầu hết các nước tham dự, do dã tâm xâm lược của nó. Việt Nam đến hội nghị với sự dẫn đoàn của ông Phùng Quang Thanh, đương kim bộ trưởng Quốc Phòng. Thông điệp của ông Thanh khá mù mờ và méo mó, khiến nhiều nước tham dự hội nghị không rõ Việt Nam đang thực sự muốn gì. Dường như xuyên suốt tham luận của ông Thanh, chỉ là mong muốn Trung Quốc kéo giàn khoan về, còn mọi thực trạng giữa Trung Quốc với Việt Nam hiện tại đều đáng hài lòng, như nhận xét ông ta nhiều lần nhất mạnh. Vị đại tướng béo tốt này có vẻ không tính đến thực tế bất lợi gần như tuyệt đối trong giao thương với Trung Quốc của Việt Nam hiện nay. Ông ta có vẻ cũng không tính tới thực tế là nhiều quốc gia khác đang muốn liên minh hay hỗ trợ Việt Nam, sẽ phai e ngại thực tế bị Việt Nam bán đứng nếu Trung Quốc chìa tay ra giúp xoa dịu để Việt Nam duy trì nguyên trạng sau khi đọc diễn văn của ông ta tại hội nghị. Cảm giác rõ nét nhất là tính rối rắm trong thông điệp của ông Thanh. Có thể nói viên tướng béo tốt này có ít khí chất của một quân nhân nhất so với những người tiền nhiệm của ông ta, vốn đều từng được tôi luyện trong các cuộc chiến chống ngoại xâm liên tiếp của Việt Nam trong thế kỷ 20.

Nếu ông Thanh muốn gửi đến Trung Quốc một thông điệp mềm mỏng có phần quỵ lụy, ông ta đã làm tốt và thành công vượt mức mong đợi. Ngược lại, những quốc gia đang trông đợi ở Việt Nam một thông điệp ngoại giao đơn giản và rõ ràng, ít nhiều sẽ thất vọng. Chắc chắn họ se phải tính toán kỹ trong bài toán liên minh hay trợ giúp Việt Nam, vì nếu lịch sử Việt Nam lừng tiếng với những vị tướng chống ngoại xâm, thì nó cũng có không ít vết đen bởi những cái tên bán nước như Trần Ích Tắc, Lê Chiêu Thống hay mới đây hơn là Hoàng Văn Hoan.

Trong những ngày gần đây, có lẽ thứ đang được nhắc đến nhiều nhất ở Việt Nam, là hai câu hỏi: Làm sao để Trung Quốc rút giàn khoan? làm sao thoát Khựa?

Nếu câu hỏi thứ nhất là dễ trả lời bởi kiểu gì Trung Quốc cũng sẽ rút trước mùa bão năm nay. Nhưng chúng sẽ quay lại, đông hơn, mạnh hơn nếu người Việt không trả lời được câu hỏi thứ hai: Làm sao thoát Khựa? Thoát về kinh tế, thoát về ngoại giao, thoát về bản sắc văn hoá, thoát về chính trị và đương nhiên mạnh mẽ về quân sự để tự bảo vệ được mình.

Có khá nhiều ý kiến và tranh luận sôi nổi của giới trí thức Việt Nam, những người có tầm nhìn xa, về các giải pháp để thoát dần khỏi sự lệ thuộc kinh tế, về các cải cách cần thiết đối với hệ thống chính trị, về các mối liên minh chính trị, quân sự, ngoại giao tiềm năng... Hầu hết đều nói đúng, nhưng thứ quan trọng nhất thì không thấy ai đề cập đến: Ai sẽ làm, hoặc cho phép làm tất cả những giải pháp và định hướng đúng đắn ấy?

Câu chuyện quay ngược trở về xuất phát điểm ban đầu: Mục tiêu của chế độ chính trị Việt Nam hiện nay, họ đang muốn cái gì?

Họ muốn đất nước đi lên? Họ muốn Việt Nam độc lập, hùng mạnh? Hay đơn giản là mong muốn duy trì quyền cai trị và đặc lợi càng lâu càng tốt?

Trong hai mươi năm qua, có thể nói chế độ chính trị Việt Nam rất thành công khi củng cố quyền cai trị tuyệt đối trên một nền tảng hủ bại về lý tưởng. Kết quả là Việt Nam có một nền kinh tế ì ạch rất nhiều so với tiềm năng, mức độ tham nhũng gia tăng theo cấp số và kinh tế ngày một lệ thuộc nặng nề vào Trung Quốc. Nếu chế độ chính trị của Việt Nam vẫn tiếp tục như hiện nay, tương lai tất yếu của chúng ta sẽ là Tân Cương hay Tây Tạng. Lối thoát duy nhất, là những cải cách cần thiết để Việt Nam thoát Khựa thành công, là sự gắn kết về kinh tế, chính trị, văn hoá với Nhật, Mỹ và Phương Tây.
Nếu có điều gì người Việt cần phải làm trong thời khắc sống còn này, chính là làm mọi điều có thể để biến cái mong muốn đó thành hiện thực.

Xóa bỏ tai họa công thư Phạm văn Đồng 1958

Nguyễn Khắc Mai
Công thư Phạm Văn Đồng quả thật là một tai họa cho Việt Nam trong vấn đề tranh chấp chủ quyền Biển Đảo của Việt Nam với Trung Quốc

Những lập luận của chuyên gia và cán bộ Ngoại giao gần đây rất hời hợt. Về luận bàn pháp lý với thiên hạ, nhất là với Trung Quốc mà đơn giản hời hợt như thế, có thể gọi là vô trách nhiệm.


 Có người chỉ nói đó là văn thư chính trị ( ông Di, ông Lợi…), có người cho công thư ấy không có giá trị vì anh không thể cho cái không phải quyền của anh… Thật ra công thư ấy là gì. Trước hết nó là một văn bản của một Thủ tướng một  Chính phủ có danh hiệu và có một số nước, dẫu là XHCN, công nhận. Công thư ấy trả lời về một bản tuyên bố của một Chính phủ có danh nghĩa quốc tế, vừa được cái Quốc hội của nước ấy thông qua.

Dẫu tính chất pháp lý của nó không cao, nhưng đó là pháp lý của hai cái Chính phủ đang giao dịch với nhau. Không thể bác bỏ tính pháp lý của nó với những lập luận chính trị chủ quan nói lấy được, một thói quen xấu của cộng sản. Chỉ có thể bác bỏ giá trị của nó bằng một văn bản có tính pháp lý cao hơn.

Nội dung công thư Phạm Văn Đồng rất tai hại, rất phản động (theo lập trường giữ chủ quyền độc lập và toàn ven lãnh thổ của Việt Nam).

Công thư ấy “ghi nhận và tán thành bản tuyên bố ngày 4-9-1958 của  CP nước CHNDTH” và” chỉ thị triệt để tôn trọng  hải phận 12 hải lý của TQ trong mọi quan hệ với nước CHNDTH trên mặt bể.”

Điều cần nói là đã có sự nhanh nhảu đoảng kỳ lạ, là dường như chẳng có bao nhiêu thì giờ để nghiên cứu một vấn đề hệ trọng như thế liên quan đến quốc gia dân tộc! Chỉ có đúng 10 ngày, từ 4 tháng 9 họ ra tuyên bố thì 10 ngày sau đã có công thư hưởng ứng (14-9-1958).

Tán thành bản tuyên bố của CP CHNDTH có nghĩa là công nhận toàn bộ nội dung của tuyên bố ấy. Trong đó họ nêu hai điều rõ ràng. Một là lãnh hải của họ rộng 12 hải lý và bao gồm cả Bành Hồ, Đông Sa, Tây Sa, Trung Sa, Nam Sa; có nghĩa là toàn bộ hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam bấy giờ do CPVNCH quản lý. Như thế là đã công khai tuyên bố thừa nhận chủ quyền của Trung Quốc ở các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa rồi còn gì.

Không thể cãi chày cãi cối như kiểu ông thứ  trưởng ngoại giao nọ, cũng không thể biện hộ như một vài luật sư trên báo chí vừa qua.

Vấn đề hiện nay là Quốc Hội mới của CHXHCN VN phải phủ quyết cái công thư phản động ấy. Bằng bất kỳ cách nào. Muốn bảo vệ toàn vẹn chủ quyền biển đảo thì phải làm. Còn cứ ẩm ương như hiện nay thì coi như mặc nhiên thừa nhận chủ quyền của họ đối với đất đai trời biển của mình. Một công hàm có tác hại phản quốc phải hủy bỏ. Đó cũng là chuẩn bị cơ sở pháp lý để đấu tranh đòi chủ quyền Biển Đảo của VN./.

N.K.M

Xin đừng quên!

Minh Diện
Bản đồ chiến sự tấn công VN do TQ vạch ra 2/1979
Khi xem TV thấy người phát ngôn Bộ ngoại giao mặc comple chững chạc,  hùng dũng chém thẳng bàn tay về phía trước lên án và  yêu cầu Trung Quốc rút ngay giàn khoan DH 981 ra khỏi vùng biền Việt Nam, tôi bỗng nhớ đến hình ảnh cô sinh viên Nguyễn Phương Uyên  mỏng manh  chiếc áo sơ mi cổ lá sen  ngẩng cao đầu nhận mức án 2 năm tù vì “tội”  rải tờ rơi  4 chữ  “ Trung Quốc cút đi” làm ảnh hưởng đến tình hữu nghị Việt – Trung. 


Khi biên tập viên Quang Minh của VTV  hệ thống lại những hành động  Trung Quốc  xâm chiếm  Hoàng Sa, Trường Sa , đâm thủng tàu đánh cá ngư dân, cắt cáp giàn khoan dầu của Việt Nam trên vùng biển Việt Nam , tôi  bỗng nhớ  sự hắt hủi đối với  vợ con thiếu tá  Ngụy Văn Thà và 74  người lính Việt Nam cộng hòa đã tử chiến để bảo vệ Hoàng Sa năm 1974 bị coi là ngụy;  nhớ  64 chiến sỹ Hải quân Việt Nam hy sinh ở đảo Gạc Ma năm 1988  bị lãng quên , và nhớ  cụm từ  mà VTV thường dùng như “Tàu lạ” , “ Kẻ lạ”, “ Bị đứt cáp” để khỏi làm sứt mẻ mối quan hệ Việt-Trung.

               Khi nhìn hình ảnh  giàn khoan H D 981 của Trung Quốc  nghạo nghễ  trong  vùng đặc quyền kinh tế Việt Nam  giữa  từng từng lớp lớp tàu cá, tàu hải giám, tàu quân sự  hung hăng  vây ráp ,bắn súng nước và  đâm  thẳng vào tàu cảnh sát biền và tàu cá Việt Nam , tôi  nhớ  hình ảnh lãnh đạo đảng, nhà nước Việt Nam  ôm hôn  thắm thiết  lãnh đạo đảng, nhà nước Trung Quốc ; và hình ảnh   những lá cờ Trung Quốc được gắn thêm một ngôi sao  mà VTV đưa lên cứ  nhập nhòa trước mắt tôi.( Đã  hai lần cờ Trung Quốc gắn thêm  ngôi sao xuất hiện trên VTV :   Lần thứ nhất  trên những  lá cờ của các cháu thiếu nhi đón Tập Cận Bính thăm Việt Nam  ngày 21-12-2011, lần thứ hai  khi đua tin  Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng thăm Trung Quốc) . 
 
Rồi hình ảnh tấm  bia  tưởng niệm các chiến sỹ Sư đoàn 337 hy sinh chống quân xâm lược Trung Quốc năm 1979 ở Khánh Khê   bị đập bỏ, Nghĩa trang liệt sỹ Vị Xuyên xuống cấp tương phản với  hình ảnh  Nghĩa trang liệt sỹ Trung Quốc  nổi bật hàng chữ Hán “ Việt Nam nhân dân ký công”  mới xây hoành tráng ở Yên Bái hiện lên , xen lẫn với  hình ảnh viên sỹ quan công an đạp vào mặt người biểu tình, hình ảnh cưa đá tạo khói bụi  mù mịt  quanh tượng đài vua Lý Thái Tổ xua người mít tinh, hình ảnh lá  cờ tang Đại tướng Võ Nguyên Giáp bị kéo xuống khi chưa hết  Quốc tang  để đón Thủ tướng Trung Quốc Lý Khắc  Cường... Nhiều, rất nhiểu hình ảnh về mối quan hệ Việt-Trung đầy ngang trái , bẽ bàng , chua chát. 
 
           Cứ tưởng đã đến lúc nói  bộc trực như người dân ít học quê tôi  : “ Nhổ  toẹt vào bọn Tàu ô!”  Nhưng không, vẫn còn nhiều người  muốn ôm cầm. 
 
           Khi Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng trả lời báo chí quốc tế ở Philippin : 
 
 “ Việt Nam kiên quyết bảo vệ chủ quyền và lợi ích chính đáng của mình,  bởi vì chủ quyền lãnh thổ , chủ quyến biển đảo là thiêng liêng. Chúng tôi mong muốn có  hòa bình, hữu nghị , nhưng phải trên cơ sở bảo đảm độc lập, tự chủ, chủ quyền, toàn vẹn lãnh thổ, vùng biển ;  nhất định không chấp nhận đánh đổi điều thiêng liêng này để nhận một thứ hòa bình , hữu nghị viển vông lệ thuộc nào đó”, thì có những tiếng nói trái ngược.
 
           Ngoài hành lang  kỳ họp thứ 7, Quốc hội khóa XIII ,  ông Vũ Mão, nguyên Uỷ viên trung ương đảng, Chủ nhiệm văn phòng Quốc hội, người từng đọc bài điếu văn xúc phạm  tướng Trần Độ bị gia đình, bạn bè ông  và nhiều tướng lĩnh phản đối,  đã thẽ thọt với một quan chức  : “ Chúng ta nên nói với nhân dân thế nào về phương châm 16 chữ vàng và 4 tốt trong quan hệ đối ngoại hai nước. Tôi cho rằng , 16 chữ có thể có lúc không đạt được, nhưng nó vẫn là cái mong muốn muôn thuở"
 
           Ông Vũ Mão muốn dạy dỗ nhân dân thế nào nhỉ?  Ông vòng vo thế này : “ Mối bang giao với  Trung Quốc đã có thời  kỳ rất tốt đẹp mà Bác Hồ góp công xây dựng nên. Chúng ta cần phát huy điều đó. Có lúc mối quan hệ hai bên trục trặc , lúc thăng,  lúc trầm thì có thể coi đó là sự việc cụ thể nhưng không đến nỗi ngỡ  ngàng.  Chúng ta không đến nỗi bi quan để xử lý tình hình. Tôi mong muốn nhanh chóng có sự ổn định trở về mối quan hệ hai nước láng giếng tốt để cùng phát triền...”
             Cuối  cùng ông Vũ Mão  mượn lời Hồ Chủ tịch  để  lái dân  ngoan ngoãn  đi theo con đường  “ mong ước muôn thuở” mà ông chọn.  Ông nói : “ Hồ Chủ tịch đã dạy “Dĩ bất biến, ứng vạn biến”.
 
Vũ Mão từng được Đảng đưa sang  Quế Lâm , Trung Quốc ăn học từ năm 1954 đến năm 1957 ,  ông có quyền nhớ món mì ngựa  vỗ béo mình , nhưng xin đừng quên vị  đắng cay   bạn bè ông phải nếm trải, nhất là  đừng quên những thứ Trung Quốc đã lấy của Việt Nam, những tội ác của Trung Quốc  đối với  nhân dân Việt Nam mà lịch sử đã ghi  chép . Tội ác mà Đại tướng Võ Nguyên Giáp đã viết trong thư kêu gọi nhân dân cả nước trước cuộc xâm lược của Trung Quốc năm 1979 : “ Tội ác trời không dung đất không tha!”
 
              Ông  Vũ Mão đừng lập lờ  đánh lận con đen lời nói cùa Hồ Chủ tịch.
 
             Ai cũng biết ngày 31-5-1946, trước khi lên đường sang Pháp dự Hội nghị Fontainebleau , Hồ Chủ tịch đã  nói với cụ Huỳnh Thúc Kháng : “ Tôi vì nhiệm vụ quốc dân giao phó phải đi xa ít lâu, ở nhà trăm sự có khó khăn nhờ cậy ở cụ cùng anh em giải quyết giúp cho. Mong cụ “Dĩ bất biến, ứng vạn biến!” 
 
            Lời Hồ Chủ tịch căn dặn cụ Huỳnh Thúc Kháng  còn một vế thứ hai là : “ Dĩ chúng tâm, vi kỳ tâm”, nghĩa là lấy cái “Tâm”  của chúng sinh làm “Tâm” của mình. Đó là  cốt lõi văn hóa trong triết học phương Đông. 
 
            Tâm nguyện  của dân là  độc lập, tự do của Tổ Quốc vì hạnh phúc  của  nhân dân , đó  là  cái “ Dĩ bất biến” , cái bản thể, cái  lập trường duy nhất không thể thay đồi.  Còn  “ Ứng vạn biến” là những  hiện tượng phát sinh  có thể  tùy hoàn cảnh  giài quyết , nhưng không được  trái ý dân . Dĩ bất biến, ứng vạn biến, mà  Hồ Chủ tịch dặn cụ Huỳnh Thúc Kháng  năm 1946 là phương châm chiến lược   đậm  tính nhân văn như vậy.
 
             Còn cái ông Vũ Mão muốn biến thành bất biến thế nào?
 
            Năm 1999 ,khi ông Tổng bí thư đảng cộng sản Việt Nam Lê Khả Phiêu thăm Trung Quốc, Giang Trạch Dân đã phóng bút viết 16 chữ , đó là : “ Sơn thủy tương liên, tư tưởng tương thông, văn hóa tương đồng , vận mệnh tương quan” ( Láng giềng hữu nghị, hợp tác toàn diện, ổn định lâu dài, hướng tới tương lai). Không biết ông Lê Khà Phiêu có đồng ký tên hay không...
 
            Mười lăm năm  “ Sơn thủy tương liên”, trên đất liền mốc biên giới Trung Quốc lấn sang Việt Nam, cướp  một nửa thác Bản Dốc , rừng đầu nguồn Trung Quốc thuê làm gì tùy;  ngoài biển Trung Quốc xây dựng thành phố Tam Sa trên quần đảo Hoàng Sa , xây  sân bay trên đảo Gạc Ma , bây giờ đưa giàn khoan dầu vào vùng đặc quyền kinh tế Việt Nam.   Mười lăm năm “ Tư tưởng tương thông” chốt lại bằng  việc Trung Quốc tuyên bố “ Quan điểm về giàn khoan là không đổi” và  cắt đứt đường dây nóng , “Văn hóa tương đồng” bằng việc phim Trung Quốc tràn ngập màn ảnh nhỏViệt Nam, và  “Vận mạng tương quan” bằng  lời tuyên bố : “ Dạy  cho Việt Nam một bài hoc”...
 
            Ông Vũ Mão  muốn  những thứ đó bất biến ư ? 
 
            Xin lỗi đó không phải lòng dân.
 
           Lưỡi gươm đã  đâm thẳng vào mạng sườn chúng ta.   Xin đừng viển vông nữa. 
 
           Cũng đừng quên những lời cảnh báo  đã cất lên hàng chục năm rồi. Và chính vỉ những lời cảnh báo xuất phát từ trái tim sục sôi bầu máu Việt, yêu nước Việt đó , mà có người đã bị chết oan, có ngưới đã và đang ở tù, có người đang phải lưu vong nơi đất khách quê người.
 
            Đất nước đang lâm nguy , mọi người phải  gác nỗi đau riêng đề bảo vệ Tổ Quốc, nhưng xin đừng quên cảnh giác với những kẻ cơ hội, bán nước cấu vinh.Xin đừng quên!
      1-6-2014
         M D
 
 

Trung Quốc giỏi thật

Nguyễn Đoàn

Theo Dân trí  

Tàu cá Đà Nẵng bị tàu Trung Quốc đâm chìm

NQL:"Vì vậy, trong các thứ giả của Trung Quốc, đạo đức giả vẫn là thứ được xếp hàng đầu, là cái giỏi nhất của Trung Quốc."

Vậy mà ta vẫn kiên trì hữu nghị với bọn đạo đức giả, thật lạ quá!

Phải thừa nhận là Trung Quốc giỏi thật, giỏi hơn tất cả các nước trên thế giới.

Bạn không tin ư? Thế tôi hỏi bạn, trên thế giới đã có nước nào mà hàng loạt cơ sở sản xuất dầu ăn đã giỏi nghĩ được ra cách vớt dầu cặn từ cống rãnh và thức ăn thừa trong rác thải từ các nhà hàng, mang về lọc lấy dầu thành phẩm và phù phép thành những chai dầu ăn như mới nguyên, để tung ra thị trường.

Cũng đã có nước nào giỏi nghĩ được ra cách làm tai lợn giả nghi làm từ nhựa như Trung Quốc. Việc này vừa xảy ra tại thành phố Tương Đàm, Hồ Nam, Trung Quốc. Ông Hoàng, một người tiêu dùng không may mua phải loại tai lợn giả mạo này đã phát hoảng khi phát hiện mùi vị của thực phẩm mua về rất nhạt nhẽo, vị lạ, mất mùi đặc trưng của thịt lợn.

Lại có nước nào giỏi nghĩ được ra cách làm gạo giả từ nhựa như Trung Quốc. Một chuyên gia thực phẩm HongKong cho biết: “Những nhà sản xuất bất lương đã nhào nặn bột khoai tây, khoai lang thành hình hạt gạo rồi cho thêm nhựa tổng hợp resin vào để phù phép thành sản phẩm y thật. Nhưng khi nấu thành cơm, hạt gạo giả sẽ cứng ngắc và khô đét tới mức đáng ngờ”. gạo giả này làm từ hỗn hợp tạp phế lù, gồm: bột khoai tây, khoai lang và nhựa tổng hợp đang được bày bán tràn lan tại thành phố Thái Nguyên, trung tâm hành chính của tỉnh Sơn Tây, Trung Quốc. 

Cũng lại có nước nào giỏi nghĩ ra được cách làm giả thực phẩm vây cá mập bằng cao su như Trung quốc. Vây cá mập giả được làm từ gelatine, sodium alginate, chất màu và không có giá trị dinh dưỡng. Giáo sư Zhu Yi – Đại học Nông nghiệp Trung Quốc cho hay, qua phân tích mẫu vây cá mập giả chứa chất độc trichloroacetone còn vượt ngưỡng. Đầu năm 2013, một đoạn video phát sóng trên Đài truyền hình trung ương Trung Quốc khiến nhiều người không khỏi sốc, khi một số nhà hàng ở Bắc Kinh, Trịnh Châu và Nam Kinh đã dùng vây cá mập giả này để chế biến đồ ăn.

Giỏi hơn nữa, chẳng nước nào có đủ dũng cảm và trí tuệ để có thể sáng tạo ra loại thịt cừu, dê giả được làm từ thịt chuột cống, hồ ly, chồn. Cũng trong đợt truy quét tội phạm về an toàn thực phẩm tại Trung Quốc từ đầu tháng 1 năm ngoái, cảnh sát Trung Quốc đã phát hiện một cơ sở chuyên “sản xuất” thịt dê, cừu bằng cách pha chế thêm chất keo gelatin, chất nhuộm đỏ cùng nhiều chất phụ gia khác vào thịt chuột, hồ ly, chồn… Kinh hãi hơn những chất phụ gia trên còn được sản xuất từ gián.

Qua đó thấy đây quả là một đất nước rất nhiều thứ giỏi làm giả  ngoài sức tưởng tượng khiến mọi người sửng sốt. Nhưng làm giả giỏi nhất ở đất nước này đáng phải kể đến, đó chính là đạo đức giả. Thì đấy, người phát ngôn Bộ Ngoại giao Trung Quốc Hoa Xuân Oánh to tiếng rêu rao “Chúng tôi kêu gọi Mỹ hành động phù hợp để duy trì và giữ gìn an ninh hòa bình trong khu vực, đồng thời hành động và phát ngôn cẩn trọng trước những sự kiện liên quan, chấm dứt những phát ngôn thiếu trách nhiệm và hành động nhiều hơn nữa vì hòa bình và ổn định khu vực”., nhưng trên thực tế Trung Quốc lại thực thi những hành động mang tính “cả vú lấp miệng em” nhằm thực hiện âm mưu độc chiếm Biển Đông. Rồi Trung Quốc chỉ trích gay gắt Mỹ và kêu gọi hòa bình, ổn định, tuy nhiên thực tế tại khu vực đặt giàn khoan trái phép, chính họ tiếp tục có những hành động hung hãn, đâm húc và tấn công tàu thuyền thực thi công vụ của Việt Nam. Các vòi rồng từ tàu hải cảnh Trung Quốc nhằm vào những chỗ hiểm của tàu Việt Nam như ống khói, ăng-ten, rađa, các tấm cửa kính, thiết bị truyền tin... để phun với mục đích phá hỏng máy móc, thiết bị thông tin liên lạc, làm tê liệt và mất tác dụng tàu của Việt Nam trên biển. Dã man hơn, Trung Quốc còn nhằm cả vào phao cứu sinh để phá nát những phương tiện cứu nạn này của Việt Nam, lại còn vừa ăn cướp vừa la làng trắng trợn rằng chính Trung quốc mới là nạn nhân, bù lu bù loa cáo buộc Việt Nam cố ý đâm vào tàu của họ trên Biển Đông. Đạo đức giả đến cấp cao nhất là Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình bảo: “Trung Quốc cam kết tìm kiếm cách giải quyết hòa bình trong việc tranh chấp với các quốc gia khác về chủ quyền lãnh thổ, quyền lợi và lợi ích hàng hải”. ông Tập nói vậy, nhưng vẫn cho giàn khoan Hải Dương - 981, ngang nhiên đặt vào vùng biển của Việt Nam, cùng hàng trăm tàu hộ tống đâm húc, dùng vòi rồng cực mạnh phun nước vào các tàu chấp pháp của Việt Nam.

Vì vậy, trong các thứ giả của Trung Quốc, đạo đức giả vẫn là thứ được xếp hàng đầu, là cái giỏi nhất của Trung Quốc

Ủng hộ lập trường của Chính Phủ: Không đánh đổi chủ quyền và độc lập Dân tộc vì một thứ 'hữu nghị viễn vông và lệ thuộc'

Nguyễn Khắc Mai


Sự kiện Trung quốc ngang ngược đưa dàn khoan HY981 vào sâu trong thềm lục địa, vùng đặc quyền kinh tế của Viêt Nam, đang bị nhân dân cả nước ta cực lực phản đối, đòi TQ phải rút dàn khoan ra khỏi vùng biển chủ quyền của VN. Các nước trong khu vực và trên thế giới cũng đã bày tỏ sự lo ngại và phản ứng mạnh mẽ trước hành động khiêu khích nguy hiểm của Trung Quốc.

Trước hành động gian hiểm mới của Trung quốc, Chính Phủ VN đã kiên trì những biện pháp hòa bình để yêu cầu Trung quốc rút dàn khoan, tôn trọng chủ quyền của VN.


Thủ Tướng Chính Phủ, thay mặt cho nhân dân và Nhà nước VN khẳng định rằng: không đánh đổi chủ quyền và độc lập dân tộc vì một thứ hữu nghị viễn vông và lệ thuộc. Trong cả tháng vừa qua trước hiểm họa do Trung Quốc gây ra, từ em bé đến cụ già, từ thành thị đến các vùng xa xôi của Đất nước, cả đồng bào ta ở nước ngoài đều nhận rõ những hành động nguy hiểm, ngang ngược của nhà cầm quyền Bắc Kinh, càng thấy rõ sự dối trá, nói rất hay về tình hữu nghị, mà hành vi rất thâm độc và vi phạm chủ quyền và lợi ích chính đáng của Việt Nam của nhà cầm quyền Trung Quốc đang thi hành chính sách bá quyền đại Hán. Sự dối trá đã lộ mặt. Cái mà nhà cầm quyền Trung quốc rêu rao về tình “hữu nghị”, 16 chữ, 4 tốt thực chất chỉ là cái lá nho che đậy những âm mưu và hành động xấu xa, ác độc của phía Trung Quốc mà thôi.

Thủ Tướng đã thay mặt những người lãnh đạo Việt Nam, đã nói lên đúng nhận thức và tâm trạng của nhân dân VN rằng không thể chấp nhận một thứ quan hệ “viển vông và lệ thuộc”. Viển vông là cái không hề có thật. Nhân dân VN chỉ mong muốn một quan hệ thật sự bình đẳng, tôn trọng lẫn nhau với nhân dân Trung Quốc, cũng không bao giờ chấp nhận một quan hệ lệ thuộc, trở thành lá bài trong tay kẻ khác.

Trong lịch sử Việt Nam, trước những cơn nguy biến khi các vương triều đại Hán xâm lăng, từng có những nhóm nhỏ trong giới cầm quyền vì lợi ích gia tộc, phe nhóm vì hèn hạ sợ khó khăn gian khổ, nên đã chủ trương “nhập Hoa”, cam tâm làm nội ứng cho giặc để lại tấm gương bán nước, hàng giặc nhục nhã muôn đời. Nhân dân VN hôm nay cần cảnh giác, những người lãnh đạo có trách nhiệm cần soi vào lịch sử, ngăn ngừa động thái xấu, tiêu cực xảy ra.! Những người vì lý do nào đó từng có hành vi không có lợi cho chính nghĩa của Dân tộc nay cần tỉnh ngộ, hãy chung sức, chung lòng với nhân dân, trở về với nhân dân quyết vượt qua hiểm họa của chủ nghĩa bá quyền đại Hán hôm nay.

Không lệ thuộc, đó là mệnh lệnh của tổ tiên!. Là mệnh lệnh của Quốc Dân đồng bào hôm nay. Là chính khí của Dân tộc Việt. Là tiếp nối tinh thần Đông A, thời nhà Trần :”Ta thà làm ma nước Nam, không thèm làm vương đất Bắc”, hay “Bệ hạ muốn hàng trước hãy chém đầu thần đã.”

Tinh thần Diên Hồng đời Trần trước họa xâm lăng của đế quốc Nguyên Mông Trung Quốc đã tạo nên sức mạnh vô biên đã khiến cho “nhỏ có thể thắng lớn, yếu có thể thắng mạnh, lấy ít địch nhiều, lấy đoản binh thắng trường trận”, như về sau Nguyễn Trãi đã tổng kết.

Diên là lâu dài, Hồng là lớn lao.Tạo ra sức mạnh nội lực của Dân Tộc lâu dài, to lớn là bài học của muôn đời. Chính Phủ phải thể hiện bằng được ý chí đó của toàn dân trong mọi chính sách vừa cấp bách trước mắt, vừa chiến lược lâu dài. Đó chính là “nuôi dưỡng sức dân để làm kế sâu rễ bền gốc” để cứu nước. Một khối đại đoàn kết Dân Tộc, một sức mạnh nội lực về kinh tế, về quốc phòng, về văn hóa xã hội, một đường lối đối ngoại đúng đắn không lệ thuộc, đó là ý nguyện của nhân dân, phải trở thành ý chí của Ban lãnh đạo Đất nước, của Chính Phủ. Để không viễn vông, không lệ thuộc!

Chúng tôi, những người già đã trải qua chiến tranh giành độc lập Dân tộc, đã trải qua những thử thách và thăng trầm cùng với nhân dân trong nhiều công việc khác nhau, trước hiểm họa mới của Dân, của Nước, xin bày tỏ tấm lòng trung hiếu của mình:

- Xin kêu gọi con em của mình cùng toàn thể nhân dân quyết tâm, đồng lòng, chung sức vượt qua mọi thử thách hiểm nguy làm thất bại chính sách bá quyền đại Hán của nhà cầm quyền Trung quốc đang gây ra .

- Xin ủng hộ lập trường của Chính Phủ, làm theo ý chí và nguyện vọng của nhân dân VN, quyết thoát khỏi mối quan hệ viển vông và lệ thuộc đưa Đất Nước thoát ra khỏi tình thế hiểm nghèo hôm nay.

- Yêu cầu Chính Phủ bằng giải pháp hòa bình, kể cả giải pháp pháp lý kiện Trung quốc trước tòa án quốc tế, buộc Trung quốc phải rút dàn khoan HY981 khỏi vùng biển chủ quyền của VN và tôn trọng chủ quyền Biển Đảo của Việt Nam.Trước hết phải phủ định cái công hàm tai hại do cố thủ tương Chính Phủ VNDCCH Phạm Văn Đồng ký năm 1958.Thời điểm nào khởi kiện thì phải tinh toán nhưng chớ để bị hors-jeu(việt vị) nghĩa là sau 15-8-2014.Vận động dư luận để khởi kiện cũng là cách nên làm.

- Khâm phục tinh thần dũng cảm và hành động khôn khéo của lực lượng Cảnh sát Biển và Kiểm ngư của VN suốt tháng qua đã làm nhiệm vụ phản đối dàn khoan của Trung quốc, kiên quyết bảo vệ chủ quyền của VN.

- Hãy gấp rút thi hành những việc trước mắt: thả những người yêu nước vì phản đối hành động chống VN của phía Trung quốc mà bị bắt giữ,ra nghị định mới bỏ nghị định cũ tôn trọng quyền biểu tình yêu nước của nhân dân, hợp tác và hổ trợ những tổ chức dân sự trong nghiên cứu và hành động vì chủ quyên Biển Đảo của Tổ Quốc. Thi hành chính sách hòa giải Dân Tộc làm tăng sức mạnh và thế nước, thi hành những chủ trương an sinh chăm lo phát triển nội lực của dân tộc đề phòng những động thái khó khăn khôn lường có thể xảy ra…

- Chúng tôi kêu gọi Chính Phủ tuân theo mệnh lệnh của Quốc Dân, kêu gọi nhân dân ủng hộ lập trường chống viển vông và lệ thuộc quyết vượt qua tình thế hiểm nghèo, làm thất bại chính sách bá quyền Đại Hán, bảo vệ chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ thiêng liêng của Tổ Quốc.

- Chúng tôi mong có được sự đồng tình rộng rãi của dư luận trong nước và bà con đồng bào ở nước ngoài. Xin hãy tổ chức khắp nơi rrong và ngoài nước những Diên Hồng “mini” để bàn việc nước và làm chỗ dựa cho Chính phủ trong công cuộc làm thất bại chính sách bá quyền đại Hán nguy hiểm đối với dân tộc Việt Nam hiện nay.

Làm tại Hà Nội ngày 1 tháng Sáu năm 2014. Thay mặt những sái phu Minh Triết,Nguyễn khắc Mai.

Tác giả gửi Quê Choa

Nước mình sẽ ra sao với nhiều thứ lãng mạn, viển vông!

Trà Xanh
Nhà báo Lê Thanh Phong:Một gia đình nghèo, có chút ít tiền dành dụm hay vay mượn được, thì phải tính toán thật sát sao để chi tiêu cho hợp lý. Một quốc gia cũng vậy, Việt Nam đi vay “mướt mồ hôi”, vậy mà ngành VHTTDL lãng mạn như con của “đại gia”, hết đăng cai ASIAD 18 lại sang đề án 10.000 tỉ đồng xây nhà hát thì chắc chắn sẽ khánh kiệt.

1. Sau khi Festival Đờn ca tài tử kết thúc, Bạc Liêu đã một lần nữa khẳng định thương hiệu "chơi sang" với cả nước.


 Bởi, trong khi tỉnh cần được hỗ trợ các công trình phục vụ dân sinh cấp thiết nhưng lại sẵn sàng mạnh tay đầu tư xây dựng nhà hát, trung tâm hội chợ cùng các công trình liên quan đến lĩnh vực văn hóa có vốn đầu tư hàng chục đến hàng trăm tỷ đồng.

Công trình "kỳ vĩ" nhất Bạc Liêu phải kể đến là nhà hát 3 nón lá với tổng vốn đầu tư 222 tỉ đồng. Đây cũng là công trình kỳ lạ nhất Việt Nam bởi chưa xây xong nhưng đã được Tổ chức kỷ lục Việt Nam ưu ái trao bằng chứng nhận công trình có mô hình ba chiến nón lá lớn nhất Việt Nam.

Công trình Nhà hát 3 nón lá

Một tỉnh còn nghèo nhưng lại "tha thiết yêu văn hoá", dù người dân còn đánh vật với cái ăn hàng ngày, dù điện-đường-trường-trạm còn thiếu nhưng vẫn quyết tâm hi sinh để mạnh tay đầu tư xây dựng công trình văn hoá. Vẫn biết rằng đời sống văn hoá tinh thần luôn phải được quan tâm, nhưng vấn đề là phải quan tâm thế nào cho có hiệu quả, cho đúng và tránh lãng phí.

Tuy nhiên, nhà hát này cũng chỉ có 800 chỗ. Sắp tới, Việt Nam sẽ có hơn 50 nhà hát “nghìn ghế”!?

2. Không chỉ riêng Bạc Liêu, mà cả đất nước Việt Nam này đều “tha thiết yêu văn hoá” – Bộ VHTT&DL đã chứng minh điều này khi dự kiến sẽ đầu tư 7000 tỷ đồng để nâng cấp và xây mới các nhà hát.

Theo Quy hoạch tổng thể phát triển nghệ thuật biểu diễn từ nay đến năm 2020 mà Bộ VHTT&DL mới đưa ra, cả nước sẽ xây mới và nâng cấp 71 nhà hát, trong đó xây mới 11 nhà hát có quy mô lớn từ 2.000- 3.000 ghế, 40 nhà hát có quy mô từ 1.000- 2.000 ghế, nâng cấp và cải tạo 20 nhà hát đã bị xuống cấp… với tổng kinh phí là gần 7.000 tỉ đồng.


Trung tâm Hội nghị quốc gia Mỹ Đình giờ chủ yếu để tổ chức đám cưới. (ảnh: kientruc360.vn)

Hiện nay trên cả nước có hơn 70 nhà hát lớn nhỏ, phần nhiều đang ở trong tình trạng…đắp chiếu. Rất ít nhà hát đỏ đèn hàng đêm. Không hiểu Bộ VHTT&DL căn cứ vào đâu để dự đoán một mức tăng vọt về nhu cầu hưởng thụ văn hoá của người dân đến độ phải xây dựng thêm nhiều nhà hát to đẹp như thế trong vòng 6 năm tới???

Việc xây mới các nhà hát tràn lan mà không dựa vào nhu cầu thực tế của từng địa phương sẽ dẫn đến lãng phí lớn. Trong dịp Đại lễ kỷ niệm 1.000 năm Thăng Long, Hà Nội đã đầu tư nâng cấp và xây mới rạp Công nhân, rạp Đại Nam, rạp Kim Đồng… nhưng đến nay các hoạt động biểu diễn nghệ thuật ở đây vẫn còn "èo uột”, nhiều nơi trở thành địa điểm tổ chức tiệc cưới, sinh nhật, hội nghị, hội thảo...

Trước đó vào tháng 4, nhiều chuyên gia đã lên tiếng can ngăn khi Bộ VHTT&DL đưa ra dự thảo Chiến lược và Quy hoạch phát triển điện ảnh đến năm 2020, tầm nhìn đến năm 2030, theo đó sẽ xây dựng 3 phim trường ở Hà Nội, TP HCM và Đà Nẵng, trong khi phim trường Cổ Loa với kinh phí 100 tỷ đang bị bỏ hoang, xuống cấp.

Phim trường Cổ Loa bị bỏ hoang và xuống cấp (ảnh: Năng Lượng mới)

3. Có thể thấy, các đề án của Bộ khi đưa ra còn nặng về xây dựng cơ bản, chưa chú trọng đến đầu tư chất lượng nghệ thuật cũng như đào tạo nguồn nghệ sĩ, quản lý trong hoạt động nghệ thuật biểu diễn.
Theo Quy hoạch đến năm 2020, nhà nước sẽ đầu tư 7.000 tỉ đồng cho việc xây mới và nâng cấp các nhà hát, nhưng chỉ có 31 tỷ đồng cho xây dựng các tác phẩm mới. Trong 5 năm từ 2015 đến 2020, chỉ có 15 tác phẩm mới được dàn dựng và biểu diễn trong cả nước. Thế thì người ta sẽ biểu diễn cái gì trong 50 nhà hát “nghìn ghế” ấy?

Cũng như kế hoạch định đăng cai tổ chức Asiad 18 của Bộ VHTT&DL vừa mới bị rút cách đây không lâu, cần phải nhìn vào một thực tế là các sự kiện thể dục thể thao lớn đã được tổ chức tại Việt Nam và trên thế giới cho thấy nguồn thu hầu như không bù đắp đủ chi phí và hiệu quả sử dụng nhiều công trình sau khi tổ chức là không cao.


Nhiều tàu Trung Quốc vây ép tàu cá ngư dân Việt Nam trên vùng biển đặc quyền kinh tế của Việt Nam. (Ảnh: Lê Hải Sơn)

4. Trong bối cảnh căng thẳng ở Biển Đông, tình hình kinh tế - xã hội khó khăn của Việt Nam, chúng ta cần có cái nhìn thực tế và thẳng thắn. 

Không thể mơ mộng kiểu 1 sự kiện thể thao có thể nâng tầm vị thế quốc gia, nâng cao thể lực người Việt. 

Không thể lãng mạn và chơi sang kiểu có thật nhiều nhà hát to đẹp thì nhu cầu thụ hưởng và trình độ văn hoá của người dân mặc nhiên tăng cao.


Quá tải ở bệnh viện là nỗi ám ảnh của người dân mỗi khi đi khám bệnh, chữa bệnh. (ảnh: Khampha.vn)

Những kiểu mơ mộng và chơi sang đó chỉ khiến đất nước thêm khó khăn, niềm tin thêm hư hao, nội lực thêm phân tán.

Vị thế một quốc gia sẽ được nâng cao khi và chỉ khi quốc gia đó có đủ nội lực để đi lên bằng chính sức mạnh tổng hợp của mình. 

Để phát huy nội lực và sức mạnh thì Việt Nam cần thay đổi nhiều điều trong cách điều hành và quản lý đất nước. Hãy bắt đầu bằng việc tiết kiệm, chống lãng phí tiền của và nguồn lực của xã hội./.