Thứ Sáu, 6 tháng 9, 2013

Nhà văn thèm con trai

Nguyễn Quang Lập

 Mình có cả trai lẫn gái nên chẳng mấy quan tâm đến nỗi buồn của mấy ông rặt sinh con gái. Chẳng biết con trai sau này chúng nó có hầu được bố mẹ gì không nhưng ai cũng thèm con trai.

Nuôi được đứa con trai từ khi nhỏ đến khi cho ra ràng thật mệt bở hơi tai. Nói dại mồm, con gái nếu có lỡ dại thì nó chỉ mang cái trống về nhà, còn con trai thì lo đủ chuyện, hết lo đánh nhau đến lo cờ bạc, lo đua xe, lo hút xách, trốn học, gái gú.. một trăm thứ lo.


Nuôi con trai vất vả bằng năm bằng mười con gái. Hai thằng con mình từ lớp một đến hết lớp 12 không ngày nào mình không lo lắng, vì không ngày nào không có vấn đề. Cô con gái thì không sao cả, chỉ nhắc khẽ cái là nó nghe liền, khốn khổ là hai đại ca.

Mỗi lần các đại ca ra khỏi nhà là ngồi lo ngay ngáy, không làm mất cái này thì làm hỏng cái kia. Cái khăn quàng đỏ quàng ở cổ thôi, thế mà  mỗi năm nó làm mất cả trăm cái, thật không hiểu nổi. Bút mực sách vở thì khỏi nói, mất mát búa xua. Lo cho hai đại ca đi học bằng cả hai chục đứa con gái đi học, không thèm nói ngoa. Rồi thì trốn học, đánh nhau, thuốc lá rượu chè nhức đầu kinh khủng. Nhiều khi chỉ biết ngồi khóc thầm chứ chẳng biết làm sao. 

Nước mình chủ yếu làm nghề nông, dân quê ai cũng mê có con trai, sức dài vai rộng gánh vác việc nhà không nói làm gì, dân phố cũng thích có con trai, lắm kẻ vừa đẻ đứa con gái đã lo phát cuồng, tìm hết sách nọ sách kia, thuốc này thuộc nọ, cứ làm như không có con trai thì tan cửa sập nhà.

Mấy ông bà nhà văn, viết sách báo một mực nói không nên trọng nam khinh nữ, trai gái gì cũng là con, con nào ngoan hiền, giỏi giang đều quí cả, nhưng nếu đẻ rặt con gái thì mặt mày ỉu xìu, thở vô thở ra như sắp vong gia bại sản không bằng. Nghĩ cũng buồn cười.

Phạm Ngọc Tiến có đứa con gái vừa ngoan vừa giỏi, thi đại học trúng hai trường, về nhà lo cho bà nội già cả ốm yếu ngơ ngẩn rất mực dịu dàng, vợ nó còn phải học tập. Thế nhưng nó vẫn mơ con trai. Đến nhà ai có con trai nó nhìn hau háu đầy thèm muốn.

Mình nói mày viết báo viết kịch viết phim hô hào mọi người trai gái cũng là con, thời buổi này mơ được anh quí tử là lạc hậu rồi, sao vẫn siếc con trai. Nó bảo tao giáo dục dân chúng thì được, chứ giáo dục tao không có nổi, con trai vẫn là nhất.

Mình nói với nó: mày nhậu ghê thế, đẻ con gái là phải, kinh nghiệm cho thấy đa phần con gái là rượu đẻ chứ không phải mình đẻ, con May ơ là rượu đẻ chứ không phải tao đẻ đâu.

Nó bảo đếch phải, vợ tao có bài rồi, từ tháng sáu này tao bắt đầu chiến dịch đẻ con trai.

Tháng sáu nó thực hiện thật, rượu uống mấy ly, uống giờ nào, uống rượu gì? Đồ mồi ăn thứ gì, buổi này ăn thứ này, buổi kia ăn thứ kia nó nhất mực răm rắp nghe theo lời vợ nó.

Nó thì mù tịt y khoa, vợ bảo sao nghe nấy, miễn sao có con trai là được. Bạn bè nói con vợ mày nó muốn kiểm soát việc ăn nhậu của mày đó thôi, đừng nghe nó tàn đời em ơi! Nó nói chúng mày đừng cản tao, một là vâng theo lời Bác, hai là vâng theo lời vợ, kiên quyết không vâng theo lời mấy thằng nhà văn ba lăng nhăng chúng mày.

Nó nhịn nhục nghe theo vợ nó ba tháng trời, đang nhậu, sướng, muốn uống thêm li nữa, vợ nó nhắc anh ơi con trai, nó tẽn tò bỏ li xuống.

Có tuần ăn đúng một món, chán phát điên, vợ nó cứ gắp cho liên tục, nó nuốt không nổi, chực trào ra. Vợ nó bảo anh ơi con trai, nó vội vàng gật gật, phùng mang trợn mắt nuốt đánh ực.

Đến cái đoạn make love mới đau thương. Nửa đêm sướng, nhảy lên bụng vợ, vợ nó đẩy ra, nói ây ây chưa đến bốn giờ 30... chưa được. Nó nói con gì thì con em ơi, làm phát cho xong mẹ nó đi. Vợ nó nghiêm mặt nói không được, xuống! Nó nằm vật ra thở dốc, mở tủ lạnh lấy đá đắp hạ bộ để ngủ.

Đến 4h30 vợ nó soạn sửa xong xuôi đánh thức nó dậy, nó vừa ngáp vừa hành sự, ngán ngẩm như nửa đêm bò vào trinh sát đồn địch vậy. Vợ nó quát anh ơi con trai mau lên mau lên!… Nó giật mình thúc liên tục rồi năm vật ra thở phào, may quá ra rồi... và ngủ vùi.

Suốt ba tháng đau thương đêm nào cũng thế. Tưởng xong rồi, thoát rồi thì vợ nó đọc được tài liệu gì đó nói trước khi hành sự phải ngâm hạ bộ vào nước ấm 40 độ, bắt nó thực hành.

Đang sướng nhảy lên, vợ nó đẩy xuống, nói ngâm ngâm mau lên. Vợ nó hoà nước sôi, lấy nhiệt kế đo đủ 40 độ rồi bảo nó ngồi vào chậu. 

Nó ngồi vào chậu cằn nhằn chưa thấy ai khủng bố hạ bộ chồng như vợ tôi đây.

Vợ nó trừng mắt nói anh đừng có nói tào lao, ngâm đủ 10 phút! Rồi  vợ nó nằm ngửa nhìn đồng hồ. Nó ngồi ngâm, nhìn giàn thiên lí tuyệt hảo của vợ đang phơi ra mà không làm gì được, tức muốn chết. Nó than:  Người ta nói một ngày tù nghìn thu ở ngoài, mình thì một phút ngâm hạ bộ nghìn thu ở ngoài, khổ ơi là khổ!

Vừa đủ 10 phút nhỏm đít đứng dậy thì chim cò cũng tong teo, đi đời nhà ma.

Ba tháng vất vả rồi cũng qua, vợ nó có chửa, nó hí hửng nói chúng mày chờ xem trình độ khoa học của bố mày nha! 

Đến khi siêu âm biết lại con gái! Nó cười mếu máo, nói trai gái gì cũng được, nhưng tao tức vô cùng ba tháng vợ tao khủng bố hạ bộ tao…

Hi hi





Thứ Năm, 5 tháng 9, 2013

Nhớ Bùi Giáng

Nguyễn Quang Lập 

Sáng nay bừng dậy, ngồi thừ, thấy lòng rỗng không, vợ hỏi ăn sáng cái gì để em mua cũng không thèm trả lời.

Bật máy lên rồi cứ ngồi thừ, không biết đọc gì, viết gì.

Có cái kịch viết dở cho Idecaf mở ra rồi đóng lại. Còn chục ngày nữa, đúng hạn nộp cho Thành Lộc rồi cũng mặc kệ.

Tự nhiên nhớ Bùi Giáng.


Nhớ ai không nhớ lại nhớ Bùi Giáng, mình có quen biết gì nhiều lắm đâu.

 Còn nhớ năm 1980, mình lục tủ sách anh Tường (Hoàng Phủ Ngọc Tường) thấy có cuốn Tư tưởng hiện đại (hay tên gì đó quên rồi) của Bùi Giáng, đọc chẳng hiểu gì cả, chỉ nhớ có một câu ông nói về ông nghe hay hay : Bùi Giáng là một cái tên có âm hưởng lăng nhăng, không gây được tin tưởng...

 Mình hỏi anh Tường: Bùi Giáng là ai? Anh Tường nói ui chà, ông này hay lắm!

 Rồi anh kể ông học giỏi ra sao, bỏ trường bỏ lớp đi chăn bò ra sao, đang dạy Kiều nổi điên làm đám ma Từ Hải ra sao. Mình nghe như nghe chuyện trên trời, khó tin, một ông điên điên khùng khùng, suốt ngày lang thang đầu đường xó chợ lại viết mấy vạn trang, toàn chuyện siêu hình, cả thơ văn lẫn triết học thì lạ quá.

Nghe anh Tường, anh Sơn (Trịnh Công Sơn) khen nức nở thơ văn Bùi Giáng, mình sấp mặt đọc mãi, nghĩ mãi, chẳng thấy hay, không thấm được. Nhưng không dám chê, chỉ sợ mình dốt chưa tìm được chìa khoá lối vào thơ văn của ông.

Kì lạ, gặp ai hễ nhắc đến Bùi Giáng là khen nức nở, tuyệt không thấy một người nào chê, còn mình thì thật sự không thấy hay, ngoại trừ mấy câu, như ông vẫn nói là theo điệu du côn, đại loại Sài Gòn - Chợ Lớn rong chơi/ Đi lên đi xuống đã đời du côn thì hay. Nhưng bảo là sâu sắc thì mình chịu. Thơ đó mấy ông nhà thơ dân gian Bắc Kì, xứ Nghệ siêu hơn nhiều.

Mình cứ nghi nghi hay ngườì ta đua nhau sùng bái thơ văn ông theo kiểu hoàng đế cởi truồng? Hi hi.. nhưng không dám nói.

 1988, 1989 gì đó mình vào Sài Gòn. Ăn chơi nhảy múa với anh Cung Tích Biền suốt ngày. Anh Biền nói vợ tao sáng nào cũng cho năm chục. Tao còn lừa bả mua cái này mua cái nọ được vài trăm, anh em mình xài lip ba ga.

Một hôm đang đi, bỗng anh Biền phanh kít xe máy kêu to: Anh! Mình ngồi sau nhảy xuống, thấy đầu xe một người nhỏ thó, đen gầy, áo quần tóc tai rối rắm, không bẩn nhưng thấy ghê ghê, biết ngay là Bùi Giáng.

 Khi đó ông đeo cái túi cói, vai còn ngoắc thêm mấy cái vỏ lon nước ngọt. Anh Biền giới thiệu mình đây là Nguyễn Quang Lập, anh còn ngoéo thêm làm chỗ Hoàng Phủ Ngọc Tường kẻo sợ Bùi Giáng không biết mình là ai.
 
Bùi Giáng gật đầu chào mình, mắt nhìn thân thiện, nói mới vô à? Anh Biền nói Nguyễn Quang Lập viết văn giỏi lắm đó anh!  Anh nói biết rồi, Tiếng lục lạc. Mình sướng rêm.

 Anh Biền chào Bùi Giáng rồi đi, không rủ Bùi Giáng đi uống gì cả. Mình hỏi sao không rủ Bùi Giáng đi cho vui? Anh Biền nói mình con nít, ảnh bậc trưởng lão, style khác nhau, không hợp đâu. Chắc anh Biền nói tránh thế thôi chứ anh Biền với Bùi Giáng thì hơn thua nhau mấy tuổi.

Mình ngồi sau xe thấy Bùi Giáng lúi cúi đi bộ trên vỉa hè, dáng tất bật như đang đi tìm cái gì, thấy thương thương.

Ngồi uống với anh Biền, mình cứ nhắc đi nhắc lại tiếc không mời Bùi Giáng. Anh Biền nói khổ vậy đó, có nhiều người mình yêu nhưng không gần được.

Anh Biền nói Bùi Giáng toàn yêu mấy người trên trời. Mình hỏi sao. Anh Biền nói ảnh yêu Thuý Kiều, yêu Nam Phương hoàng hậu, yêu Marilyn Monroe... tóm lại vợ con không có, nhà cửa cũng không, phiêu bồng suốt đời, ai cũng thấy ảnh cực, chỉ có ảnh là không thấy.

Mình nói nghe anh Tường kể Bùi Giáng yêu Kim Cương mà? Anh Biền nói yêu văn thơ vậy thôi, có động được cái lông chân nó đâu, chỉ béo thằng Trần Trọng Thức thôi.

Anh Biền đọc thơ Bùi Giáng gửi Kim Cương, mình thấy hay hay, chép lại ngay: Nếu ngày mai tôi chết đi, mà cô không thể giỏ cho một giọt nước mắt / Thì cô có thể giỏ cho một giọt nước tiểu cũng được/ (Nhớ nhỏ ngay trên mồ)/ Ở dưới suối vàng tôi sẽ ngậm cười đón nhận/ (Ngậm cười chín suối hãy còn thơm lây).

Mình cười khì khì nói thơ hay, yêu vậy mới yêu, anh em mình toàn giả đò yêu thôi. Anh Biền nói chà, có con nào thì ăn tươi nuốt sống ngay, chờ đến khi chết nó tụt quần đái cho vài giọt thì sung sướng cái nỗi gì. Mà mình đã nằm trong hòm rồi,  nó đái trển, cũng có thấy cái hĩm nó đâu!

Mình cười rũ. Cười xong thì thấy thương Bùi Giáng, dại gái thế thì xưa nay hiếm.

Một hôm đang đứng vỉa hè chờ thằng Bùi Chí Vinh, thấy Bùi Giáng đi qua đường, anh đi thẳng băng, đang đi nhanh bần bật bỗng đứng khựng, lại đi nhanh bần bật, lại đứng khựng. Nhiều người phanh kít xe, cau có nhìn anh, có ngườì chửi. Anh cười cười, vẫy vẫy tay ra hiệu xin lỗi.

Đi đứng thế có ngày chết mất ngáp. Mình cứ đứng nghĩ vẩn vơ không biết Bùi Giáng khùng thật hay khùng giả đò nhỉ? Có anh Tường đây nhất định ảnh sẽ nói Bùi Giáng đang cố trải nghiệm mọi nẻo đường dẫn tới cái chết, hi hi.

Nhiều lần mình tới quán bia hơi 81 Trần Quốc Thảo, thời đó là nơi tụ bạ của văn nghệ sĩ Sài Gòn, thấy Bùi Giáng cứ đi vào đi ra, không thấy có ai gọi. Đôi khi thấy anh ngồi ghé vào mâm nào đó. Không ai ghẻ lạnh với anh, cũng không ai mặn chuyện, nói Đông nói Tây không đụng gì đến anh cả. Anh ngồi uống chưa hết li bia thì bỏ đi.

Chỉ khi gặp anh Thu Bồn thì anh ngồi hơi lâu lâu, vì anh Thu Bồn hay bắt chuyện với anh nhưng cũng chỉ anh Thu Bồn nói, không thấy anh nói năng gì. Cảm giác như anh vừa đánh mất một cái gì, đang muốn đi tìm, cứ nhấp nhổm không yên.

Thu Bồn hỏi Bùi Giáng, nói cái câu anh tặng Trịnh Công Sơn - Công Sơn trịnh trọng phiêu bồng/ Thưa rằng thơ nhạc chỉ chừng đó thôi, câu sau tui nghi không phải của anh, đúng không? Anh cười hắt ra không nói gì. 

Thu Bồn nói câu đó không hay, tui sửa lại vậy nghe: Công Sơn trịnh trọng phiêu bồng/ Thơ hay nhạc giỏi nhưng không có ồn... Anh cũng cười hắt ra, cũng không nói gì, mắt nhớn nhác như đang tìm ai đó.

Rồi anh đi, đột ngột đi rất nhanh, hình như chẳng chào ai. Mình say sưa nói chuyện với mấy người mới đến, ngoảnh lại đã thấy anh đi đâu rồi.

Một hôm anh Sơn (Trịnh Công Sơn) hẹn mình đến 81 Trần Quốc Thảo, 10 giờ mình đến không thấy, đi ra cổng đứng ngóng thì thấy đằng xa ba bốn thằng thanh niên đang vây quanh Bùi Giáng sừng sộ. Một thằng đạp anh cái ngã ngồi. Mình chạy đến, đỡ anh dậy. Hoá ra anh qua đường láu táu thế nào làm mấy thằng này đi xe máy tránh không kịp, ngã đau, tức, chửi anh ngu, đòi đánh.

Mình xin lỗi, rồi nói đây là nhà thơ Bùi Giáng. Chúng nó người Bắc, nói bùi bùi cái con buồi! Rồi bỏ đi.

Anh Sơn đến, mình kể cho anh Sơn chuyện Bùi Giáng bị tụi thanh niên suýt nữa hành hung. Anh Sơn trợn mắt với Bùi Giáng, nói nhiều lần rồi đó, anh qua đường phải cẩn thận chớ. Bùi Giáng cười hắt ra nói vui thôi mà...

Hôm anh Thu Bồn chở mình ra ga tàu, chợt thấy ba bốn ngươì đang cố ôm lấy Bùi Giáng, Bùi Giáng thì cố giãy giụa hét lên: Tui muốn qua đường!... Tui muốn qua đường!

Hai anh em phải dừng xe nhảy bổ đến lôi Bùi Giáng ra khỏi đám đông sừng sộ. Họ tức giận chửi anh, tục tĩu văng tùm lum.

 Bùi Giáng vừa thở vừa cười, nói vui thôi mà....
 Thu Bồn lắc đầu thở dài, nói vui như cha nội sợ quá trời luôn!






Thứ Tư, 4 tháng 9, 2013

Lương không đủ café, lậu đủ sắm... nhà lầu

Hòa Trần ( tổng hợp) 

Tiền lậu không phải bằng phong bì mà cả vali
"Nếu không có lương, lậu khủng khiếp thì ai dại gì đem tiền đi chạy chức, chạy quyền. Thực tế chứng minh có chức, có quyền tất có bổng lộc, lương lậu".

Tuần qua, câu chuyện về lương khủng của các lãnh đạo một số công ty công ích tại TP.HCM đã khiến dư luận "nổi sóng". Cũng từ đó, có người đặt ra, lương trong các doanh nghiệp, tập đoàn nhà nước hay các công ty công ích như vậy vẫn chỉ là phần nổi của tảng băng chìm: "lậu" còn khủng hơn lương nhiều.


Tuần Việt Nam đã nhận được hàng trăm ý kiến độc giả gửi đến thảo luận xung quanh những vấn đề trên. Không ít ý kiến bức xúc, trăn trở, và cũng nhiều ý kiến "truy" trách nhiệm của các cơ quan quản lý liên quan, cũng như "hiến kế".

Lên quan đương nhiên hưởng "lộc"

"Tôi công tác trong ngành công an được 35 năm, cấp bậc trung tá. Lương của tôi cộng dồn 35 năm không bằng lương 1 năm của mấy ông sếp Cty công ích. Họ có công cán gì mà lương cao vậy? Thật bất công!" - độc giả tại Email Nhannghia...@gmail.com cảm thán.

"Lương khủng cho thấy sự móc ngoặc giữa cơ quan phê duyệt cấp Ngân sách với các DN này, vì hàng năm đều có thanh tra, kiểm tra cơ mà", độc giả Nguyễn Đức Thịnh đặt vấn đề.

Bạn đọc Kim Liên chỉ ra sự bất cập trong hệ thống lương: "Nhà nước để cho doanh nghiệp tự xây dựng bảng lương chi trả cho người lao động nhưng không có quy định rõ độ chênh lệch giữa người cao nhất và người thấp nhất là bao nhiêu lần. Trong bảng lương hành chính sự nghiệp nhà nước quy định độ chênh lệch giữa mức cao nhất và thấp nhất là 13 lần".

Hệ quả, theo độc giả này là: "Từ quy định không rõ đó, lãnh đạo các doanh nghiệp tận dụng kẽ hở của pháp luật, tự đặt ra cho mình mức lương khủng với độ chênh lệch gấp mấy chục lần so với mức lương của người lao động".

Không chỉ vấn đề lương, câu chuyện lậu còn "khủng" hơn lương cũng gây bức xúc không kém. Nhiều độc giả chỉ ra, chuyện này hầu hết mọi người đều biết, đều ngầm hiểu nhưng chẳng thay đổi được gì.
Độc giả tại Email Truongquoctoan@... cho rằng: "Ở VN có hẳn lực lượng cảnh sát chống rửa tiền, nhưng chẳng ai chịu thừa nhận tất cả những biệt thự, xe sang, các chuyến du lịch, du học của các quan chức và người nhà quan chức hầu hết đều có nguồn gốc từ tiền không rõ nguồn gốc. Điều nguy hiểm nhất và sẽ còn lây nhiễm qua nhiều thế hệ là người ta mặc nhiên gọi những khoản tiền đó là "Lộc". Đã lên quan thì đương nhiên có Lộc".

"Ở chỗ tôi, một ông trưởng phòng mà có xe ô tô con Camry 3.5, nhà to. Vợ con chẳng làm gì mà lương chỉ được 10tr/ tháng thì tiền đâu ra. Còn mấy ông sếp khác cũng toàn ô tô con, nhà lầu. Ai cũng biết nhưng chẳng làm gì được" - độc giả Đỗ Đức Huy kể ra một câu chuyện "mắt thấy tai nghe".

"Cái lương gọi là "khủng" mà đã như vậy thì "lậu" phải gấp hàng chục đến hàng trăm lần do quà, phong bì. Chính cái cơ chế "kín như bưng", " hũ nút " đã tạo điều kiện quá thuận lợi cho tham nhũng hoành hành" - độc giả Vũ Xuân Quang suy đoán.

"Lương có khủng cũng không bằng lậu, tiền lậu như ông Nguyễn Bá Thanh nói không phải bằng phong bì mà cả vali!" - độc giả Quốc Bảo hình dung mức độ hoành hành của nạn "lậu" khủng.
Chung quan điểm trên, bạn đọc Quốc Hiếu cảm thán: "Lương của sếp thì không đủ để uống cafe nhưng lậu để mua xe và xây nhà".

"Hoà Thân ở nước Tàu mặc dù doanh thu từ việc kinh doanh đã rất lớn, nhưng người ta đồ rằng tiền nhận được do hối lộ còn lớn hơn nhiều! Tôi cho rằng những vị quan chức có mức lương "khủng" thực ra chỉ là phần nổi của tảng băng chìm thôi. Tiền lương ấy ăn thua gì so với lậu" - bạn đọc Phạm Khoát.

Độc giả tại Email Ha...@yahoo.com chỉ ra logic: "Nếu không có lương, lậu khủng khiếp thì ai dại gì đem tiền đi chạy chức, chạy quyền. Chẳng ai dại gì đi ôm cái khó vào thân, chẳng có nhiều bổng lộc thì không ai tìm cách nhảy vào. Thực tế chứng minh có chức, có quyền tất có bổng lộc, lương lậu".
Chung quan điểm trên, bạn đọc Đỗ Văn Mác nhìn nhận: "Nếu không có các khoản lậu khổng lồ thì chẳng ai thèm chạy chọt tốn kém để được vào các cơ quan nhà nước làm gì. Nhưng cũng chẳng làm gì được họ cả đâu, mà có bắt họ thì xử cho có thôi".

"Nếu cứ kiểm soát thu nhập thì ai còn dám làm sếp nữa. Có lẽ 99% lãnh đạo tự ý xin từ chức thôi" - bạn đọc tại Email Huysy78@... "hài hước".

"Khi "lậu" lớn hơn lương thì thật sự chỉ làm rối trật tự xã hội, gia tăng bất công vì "lậu" suy cho cùng chỉ là ăn vào tài nguyên, tiền thuế, và sức lao động của người dân" - độc giả Bình Minh khái quát hậu quả của "lậu" khủng.

Sao chưa ai xin từ chức?

Trước thực trạng lương, lậu khủng một cách bất thường và thiếu minh bạch, nhiều độc giả đưa ra đề xuất xử lý. Câu chuyện lớn nhất là vấn đề sự nghiêm minh của pháp luật, các chế tài, của những người đứng đầu...

"Hãy kiểm tra, thanh tra, kiểm toán ngay và tất cả các công ty, doanh nghiệp Nhà nước để khắc phục tình trạng lương khủng tùy tiện. Phải xử lý thật nghiêm, truy thu lại số tiền hưởng bất hợp pháp, kể cả biện pháp bằng hình sự, mới mong đem lại quyền lợi thực sự cho người lao động" - độc giả Phạm Thanh Tùng quyết liệt nêu vấn đề.

Tôi thiết nghĩ nhà nước nên cấp tốc tổng kiểm tra cả nước tất cả các doanh nghiệp nhà nước về tình trạng trả lương khủng cho các cán bộ và xử lý thích đáng theo pháp luật, đúng người đúng tội  - độc giả tại Email Truonghanthienthu2@g... cảnh báo.

Theo độc giả tại Email Vinhnd...@gmail.com, "Việc có thể làm ngay là chi cục thuế có thể kiểm tra tổng tài sản của các cán bộ có chức có quyền nhằm truy thu thuế thu nhập cá nhân (như thế sẽ lộ ra tham nhũng kể cả người đã hạ cánh an toàn).

"Chẳng cần hỏi ai, cứ lập trang WEB về vấn đề lương lậu này và để những người phải cống nạp nói thì sẽ biết ngay thôi", bạn đọc tại Emai Kcxdv...@gmail.com đưa ra một giải pháp minh bạch thông qua công nghệ.

Còn độc giả Phạm Văn Biển lại góp ý cần sửa đổi từ hệ thống lương: "Nhà nước nên có hệ thống lương thống nhất, tránh tùy tiện mạnh cơ quan nào cơ quan đó làm. Mình tự ký vào quyết định lương mình cao, sao không thích cho được, tôi nâng lương trong nhóm tôi cao sao không thích được!

Không ít độc giả "truy" vai trò, trách nhiệm của các cơ quan nhà nước khi để xảy ra tình trạng lương, lậu khủng như vậy.

"Cần xem xét cả trách nhiệm cơ quan nhà nước tại sao lại để vi phạm và bất công diễn ra lâu như vậy. Cần sự kiên quyết và nghiêm minh từ phía các cơ quan nhà nước trong việc xử lý những vi phạm này để người dân thấy được niềm tin" - bạn đọc tại Email Doanquynhan...@yahoo.com thẳng thắn.

Bạn độc Bùi Đán chất vấn: "Ngày càng nhiều những vụ động trời của doanh nghiệp nhà nước bị phanh phui khiến dư đặt câu hỏi vai trò quản lý nhà nước, vai trò công đoàn thanh tra đang ở đâu? Không lẽ tồn tại để lĩnh lương hay đã bị vô hiệu hóa đến khi sự việc phanh phui đều "đồng ca" thiếu kiểm tra giám sát".

Vai trò cá nhân của lãnh đạo thành phố HCM, vai trò giám sát của Quốc hội cũng được các độc giả đặt ra "mổ xẻ".

"Chuyện lương khủng, lãnh đạo thành phố HCM mà trước tiên là chủ tịch thành phố là người phải chịu trách nhiệm trước dân, trước Đảng. Các vị chính là người đặt bút ký quyết định thành lập và hoạt động, bổ nhiệm chủ tịch HĐQT, giám đốc... của các công ty nhà nước đó" - bạn đọc Sơn Lam chỉ rõ.

Bạn đọc tại Email Hatrunguk@... đặt vấn đề: "Những việc như thế này, nhiều năm qua cứ nói đi nói lại. Cần xem lại việc chống tham nhũng ở cấp lãnh đạo cao nhất ý chí thế nào? Quốc Hội chưa thể hiện rõ vai trò giám sát. Cơ quan chống tham nhũng thì tìm ra được vài vụ như muối bỏ biển".

"Đề nghị Ban Nội chính TW vào việc ngay. Đây là liều thuốc thử tài ông Bá Thanh. Nhân dân đang chờ ông" - độc giả tại Email Hthu...@gmail.com đề nghị đích danh.

"Ai để xảy ra chuyện lương khủng? Không nói ra thì ai cũng biết, chỉ thắc mắc là tại sao không thấy ai đứng ra nhận trách nhiệm và xin từ chức?" - độc giả tại Email Hakhanh04@... bức xúc đặt thẳng vấn đề.

Theo VNN


Nguyễn Thanh Sơn

Nguyễn Quang Lập 

Lần đầu gặp Nguyễn Thanh Sơn tại một quán thịt chó nhà sàn, gặp cái là thiện cảm ngay. Không kiểu cách, không vồ vập, cái bắt tay và ánh nhìn của nó như là bạn cũ lâu ngày gặp nhau, bỏ qua mọi giao đãi lịch sự tầm phào, nó vào chuyện nhẹ nhàng như không.

 Trước đó nghe thằng Nguyên (Phạm Xuân Nguyên) giới thiệu, nói thằng này học báo ở Nga, học kinh tế ở Mĩ, khá lắm. Nghe thì biết thế chứ  không mấy tin nó là thằng chơi được.


Mấy ông trẻ Tây học, là nói học thật chứ không phải lấy tiền bố mẹ đi du lịch như ối cô cậu trẻ bây giờ, mười ông thì chín ông tự đắc về sở học. Ngồi với đám văn già, thái độ kính cẩn nhún nhường lắm, kì thực chỉ coi họ bằng nửa con mắt.

 Nói chuyện vẫn khôn ngoan không đả động đến văn Việt, chỉ nói văn Tây, ông này thế này ông kia thế kia, sách này mới ra sách kia nổi tiếng, thỉnh thoảng làm như tiếng Việt không tải nổi, đành thở ra mấy thuật ngữ Tây, hết surrealist đến symbolic nghe ù tai.

Mới gặp thì cũng thấy hay hay, được vài buổi thì ngã ngửa ra, tóm lại mấy ông trẻ cũng chỉ một mớ hổ lốn tiếng Tây cùng với vài mươi nhận xét ngộ nghĩnh khéo sắp đặt, hoán đổi cho hợp ngữ cảnh mà thôi. Chán ốm.

Thằng Sơn cũng surrealist, symbolic nhưng nghe tự nhiên như không, nói nói nghe nghe không làm ai khó chịu.

 Ngồi nhậu đâu nó cũng trả tiền, cái cách rút tiền trả làm cho người ta yên tâm mình không nợ nó một bữa nhậu, cũng không cho người ta cảm giác nó đang hầu hạ mình. 

 Nó làm tất cả những điều đó tuồng như không cần một cố gắng nào, chỉ cần thế thôi biết ngay nó là thằng văn hóa chu toàn. Nhưng mình vẫn nghĩ chắc nó chẳng có tài cán gì đặc biệt, chẳng qua yêu văn, biết văn, thích đánh đu với mấy ông anh văn chơi bời cho vui thôi. 

Đùng cái nó tặng cuốn Phê bình văn học của tôi, đọc thấy shock, lần đầu thấy một cái nhìn khác, lịch lãm nhưng thẳng thắn, thậm chí trắng phớ, chỉ đối diện với văn bản, can đảm bước qua những hệ lụy ngoài đời để đi thẳng vào văn bản, mới nhận ra đây là nhà phê bình có cá tính hiếm hoi ở xứ mình.

Bất cứ bài viết nào của nó tung ra, người ngoài vỗ tay khen giỏi giỏi, kẻ trong nghiến răng chửi tiên sư thằng khốn nạn. Chửi thì chửi nhưng cãi lại thì không, cãi lại nó cũng khó lắm, tơ lơ mơ lại mất mặt với nó một lần nữa, không phải chuyện đùa.

Nhiều người nói thằng Sơn ghét thằng nọ thằng kia hay sao mà đánh người ta dữ thế? Chẳng phải. Nếu phê gọi là đánh chắc chắn nó chẳng dám đánh ai, những tác giả bị nó phê người thì nó quí, kẻ thì nó thân chứ chẳng xa lạ, ghét bỏ gì.

Nó chơi thân với Đỗ Hoàng Diệu đến mức mấy ông bạn văn mê Diệu phải phát ghen, đùng cái, nó tằng một phát cái truyện Bóng đè khá nặng đô, Đỗ Hoàng Diệu cũng tằng một phát lại nó nặng đô không kém.

Cứ tưởng hai đứa trọn đời mãn kiếp không nhìn mặt nhau nữa. Chẳng dè ngồi nhậu nhà Lê Thiết Cương, chúng nó vẫn anh anh em em ngọt lịm, chia tay chia chân vẫn thân thiết như thường. Mới hay chúng nó phân biệt khá rạch ròi văn đàn và trường đời. Phục chúng nó quá, nước Nam mình ai cũng được như chúng nó thật hay biết bao nhiêu.

Nó phê phim Mê thảo thời vang bóng, thằng Vân (Nguyễn Thanh Vân) ngồi nhậu với nó, nói làm phim vất vả cực khổ vô cùng, ông chê kiểu này còn ai dám làm phim nữa. Nó cười buồn, nói em biết chứ, em xem anh làm phim Người đàn bà mộng du vất vả đến phát sợ. Nhưng khi phê bình một tác phẩm, mình phải bỏ hết mọi chuyện ra ngoài, chỉ biết có tác phẩm thôi, thế mới công bằng.

Hôm xem xong Áo lụa Hà Đông, nó gửi cho mình xem bài nó viết, mình đọc xong hơi hoảng, nói bài hay, đúng lắm nhưng mày coi chừng, hãng phim BHD của anh Ngô Thảo chung vốn với Phước Sang đấy. Nó cười, nói em biết rồi, kệ, việc đáng nói thì em nói.

Bài in ra, mình tưởng Ngô Thảo sẽ cầm dao phay đến nhà nó, chẳng dè mọi chuyện êm ro. Anh em vẫn ngồi với nhau, chỉ tránh nhắc đến Áo lụa Hà Đông thôi, còn thì vẫn anh anh em em, mặn lắm.

Có lẽ Ngô Thảo là nhà phê bình, anh thừa biết phê bình nước Nam sở dĩ mất tăm tích vì viết cái gì cũng ngó trước ngước sau, hết sợ ông nọ bà kia đến lo bạn bè cánh hẩu, tự mình tước hết chữ của mình, chỉ còn trơ khấc một đám văn nhàm, nhạt hoét. Vì vậy dù của đau con xót, anh đã không phản đối, nếu không muốn nói  đã lẳng lặng ủng hộ nó.

Đọc xong bài nó phê phim Huyền thoại bất tử, phê không trật một chút nào, mình gọi điện cho Hồng Ánh, nói thế nào, đã sắm áo giáp cho chồng chưa? Hồng Ánh cười hi hi, nói ui anh ơi, ông này trời sợ.

Đám cưới Sơn - Ánh vừa xong, tiếng cười Ánh trong vắt làm mình cũng vui lây. Cách đây sáu tháng chẳng ai dám chắc hai đứa cưới nhau, khi nào cũng trong tình trạng sắp cưới, nhưng lần nào thằng Sơn ra Hà Nội cũng chẳng thấy nó nói gì, không nói ra nhưng ai cũng thấy lo lo.

Xong đám cưới, thấy Huy Đức ngồi trầm ngâm một mình. Nó là ông mối vụ Thanh Sơn, Hồng Ánh, mọi người vẫn nói đùa đó là việc tốt duy nhất trong đời của Huy Đức. Mình đi tới vỗ vai Huy Đức, nói tâm trạng ông mối thế nào? Huy Đức cười, nói nhẹ cả người chứ còn thế nào nữa, hai năm qua tôi như trứng treo đầu đẳng…

Anh em thân thiết thì lo Sơn không cưới Ánh, người ngoài thì phản đối việc Ánh lấy Sơn, cả chục cô nhà báo gọi điện cho mình nheo nhéo, nói anh ơi anh ơi ông Sơn thế này, ông Sơn thế kia, nghe như tâm trạng khi yêu, hi hi.

Có cô độc mồm còn nói ông Sơn yêu không sót ngành nghề nào, có lẽ chỉ sót mỗi nữ bóng chuyền bóng rổ là ông ấy chưa mó tới. Nói vậy thôi, mình tin Sơn yêu Ánh còn hơn cả Ánh yêu Sơn.

 Chẳng phải riêng mình, mấy đứa ở công ty T&A nói từ ngày có chị Ánh, anh Sơn hiền lành hẳn đi, ít quát nạt anh em hơn. Mỗi lần nghe tin chị Ánh sắp ra, mặt anh ấy hân hoan như con nít sắp nhận phần thưởng.

Hôm Ánh đi Dubai dự liên hoan phim, Ánh bận suốt ngày không gọi điện về, Sơn ở nhà quay cuồng, đôi khi lồng lên như sói. Nó thức trắng đêm phục chờ tin tức công bố giải. Vừa năm giờ sáng nó đã gọi điện cho mình, nói anh ơi Ánh trúng giải rồi, nghe cái giọng biết cu cậu sướng củ tỉ. Nếu không yêu Ánh thì làm gì có chuyện đó.

Buổi chiều ngày Valentine ở Mũi Né vừa rồi, lần đầu tiên mình thấy Thanh Sơn đẹp trai lạ thường, nó đứng trước biển mặt rạng ngời ngây ngất như chàng trai trẻ lần đầu tiên cưới vợ.

 Có lẽ lần đầu tiên nó biết thế nào là hạnh phúc.