Thứ Tư, 4 tháng 9, 2013

25 công trình được cho là vĩ đại nhất lịch sử nhân loại

1. Đảo nhân tạo Dubai (UAE)
dubai-palm-jumeriah-large-600x460-137307
Các tiểu vương quốc Ảrập thống nhất (UAE) là một trong những quốc gia trẻ nhất trên thế giới, nổi tiếng là vùng đất của những câu chuyện "Một nghìn lẻ một đêm". Quần đảo hình cây cọ ở Dubai bao gồm Palm Jumeirah, Palm Jebel Ali và Palm Deira, đây cũng chính là ba hòn đảo nhân tạo lớn nhất thế giới.
2. Đường dẫn nước Segovia, Tây Ban Nha
7699-segovia-aqueduct-1373072681_500x0.j
Đây là đường ống dẫn nước trên cao được xây từ thời La Mã vào cuối thế kỷ thứ nhất sau Công Nguyên, một trong những di tích bằng đá cổ được bảo tồn tốt nhất trên bán đảo Iberia.
3. Vạn lý Trường thành, Trung Quốc
Great-Wall-of-China-Pictures-1373080341_
Vạn lý Trường thành là một công trình kì vĩ, có chiều dài 8.850 km, được xây dựng trong khoảng 2.000 năm, bắt đầu từ năm 475 trước Công nguyên. Sân bay quốc tế Bắc Kinh là sân bay gần nhất để đến thăm Vạn lý Trường thành.
4. Taj Mahal, Agra, Ấn Độ
Side-View-Taj-Mahal-Agra-India-137308034
Đền Taj Mahal tọa lạc ở thành phố Agra bang Utar Pradesh, được xem là biểu tượng của tình yêu bất diệt giữa hoàng đế Shah Jahan và hoàng hậu Mumtaz Mahal. Đền được xây dựng trong 20 năm (từ 1632 đến 1653) bằng nhiều loại đá quý màu trắng trên một không gian rộng lớn, giúp tôn lên vẻ đẹp thanh khiết.
5. Đường sắt xuyên Siberia, Nga
Trans-Siberian-trip-1373080341_500x0.jpg
Tuyến đường sắt này nối liền Đông Nga với Nhật Bản, Trung Quốc và Mông Cổ. Phía Bắc Siberia vốn có địa hình rất hiểm trở để băng qua, chính điều đó đã làm cho  công trình dài 8.851km này càng trở nên đặc biệt ấn tượng.
6. Tháp Burj Khalifa, Dubai (UAE)
1013928570-1365018664-1373080341_500x0.j
Tòa tháp Burj Khalifa là công trình nổi tiếng bậc nhất tại Dubai. Đây hiện là tòa tháp cao nhất thế giới với chiều cao ước tính khoảng 828m, được khai trương ngày 4/1/2010. Đến Dubai, bạn có thể ngắm nhìn vẻ đẹp lung linh của tòa nhà khi đêm xuống, đó thực sự là một tác phẩm kiến trúc hoàn hảo.
7. Cầu Akashi Kaikyo, eo biển Akashi, Nhật Bản
hocd-800pxakashikaikyo-bridge-1373080341
Hơn 2 triệu người đã lao động trong 10 năm để xây dựng nên Akashi Kaikyo, một cầu treo kiểu kết cấu dây võng. Cây cầu này kết nối thành phố Kobe với Iwaya trên đảo Awaji. Đây là cây cầu treo có nhịp dài nhất thế giới với tổng chiều dài là 3.911m.
8. Tuyến đường sắt White Pass & Yukon Route, Canada
wihte-pass-1373080342_500x0.jpg
Hệ thống đường sắt này được xây dựng chỉ trong 26 tháng, sử dụng 450 tấn thuốc nổ để khai thông đường núi ven biển của Canada và hoàn thành vào năm 1900. Đến nay, tuyến đường sắt này vẫn sử dụng chiếc tàu cổ điển và lâu đời nhất có niên đại từ năm 1881.
9. Tháp Tokyo Sky Tree, Nhật Bản
tokyo-sky-tree-1373080342_500x0.jpg
Tokyo Sky Tree là niềm tự hào của Nhật Bản. Với chiều cao 634 mét, đây là tòa tháp truyền hình cao nhất thế giới, với kiến trúc thép đặc biệt có thể chống ảnh hưởng của động đất. Tokyo Sky Tree có thể chịu được động đất 8 độ richter, điều này đã được chứng minh trong trận động đất tại Nhật Bản hồi tháng 3/2012.
10. Trạm vũ trụ quốc tế
iss-future-1373080342_500x0.jpg
Trạm vũ trụ quốc tế được xây dựng với kinh phí 100 tỷ USD và công sức của hơn 100.000 người tại 15 quốc gia, đánh dấu bước tiến vượt bậc trong công nghệ chinh phục vũ trụ của con người. Nó được xếp hạng là một trong những công trình đặc biệt nhất khi nằm ở vị trí ​​354 km (220 dặm) ngoài trái đất.
 
11.  Thành cổ Teotihuacan, Mexico
teotihuacan-from-the-pyramid-of-the-sun-
Teotihuacan được đặt theo tên của người Aztec, có nghĩa là "nơi đưa con người trở thành vị thần". Đây là thành phố lớn nhất ở châu Mỹ thời kì tiền Columbus. Cấu trúc nổi tiếng nhất tại đây là Kim Tự Tháp Mặt Trời, được xây dựng với kiến trúc đặc biệt và độc đáo.
12.  Kênh đào Panama, Panama
panama-canal_1373268367.jpg
Kênh đào Panama dài khoảng 77 km, bao gồm hai hồ nhân tạo, các mương nhân tạo và ba bộ van khóa. Kênh đào này là đường hàng hải quốc tế chủ chốt với hơn 14.000 tàu qua lại hàng năm, kết nối Vịnh Panama thuộc Thái Bình Dương với Biển Caribe và Đại Tây Dương.
13.  Tháp Đài Bắc 101, Đài  by safesaver" id="yiv6594924450_GPLITA_1"Loan
taiwan-taipei-101_1373268512.jpg
Đài Bắc 101 là tòa nhà cao nhất thế giới  từ năm 2004 đến năm 2010, trước khi tòa nhà Burj Khalifa tại Dubai khánh thành với độ cao 509 m. Công trình này được tuần báo Newsweek và chương trình Discovery bầu chọn là một trong bảy kỳ quan mới và một trong bảy kỳ quan kiến tạo của thế giới.
14.  Skywalk  by safesaver" id="yiv6594924450_GPLITA_0"Grand Canyon, Arizona, Hoa Kỳ
2209239122-4390dcbc92-z_1373268567.jpg
Cây cầu Skywalk nằm ở độ cao 1.200 m phía trên một cao nguyên đá được coi là cây cầu nằm ở vị trí cao nhất hiện nay. Đây là cây cầu làm hoàn toàn bằng kính, nhưng có thể nâng đỡ sức nặng tương đương 71 chiếc Boeing 747 đã chở đầy khách, và chịu được động đất 8 độ richter.
15.  Trung tâm tài chính thế giới, Thượng Hải
World-Financial-Center-of-Shanghai_13732
Trung tâm Tài chính Thượng Hải là một tòa nhà chọc trời, được khởi công xây dựng từ năm 1997 do công ty Kohn Pedersen Fox thiết kế. Tòa nhà cao 492 m với 101 tầng, hoàn thành năm 2008. Đây là tòa tháp cao nhất Trung Quốc và cao thứ tư thế giới.
16.  Cầu cạn Millau Viaduct, Pháp
img1_1373270912.jpg
Millau Viaduct là cây cầu cạn dây văng bắc qua thung lũng của sông Tarn gần Millau phía nam nước Pháp. Đây là cây cầu cao nhất thế giới, với đỉnh cao nhất của một cột là 343 m.
17.  Hệ thống tàu điện ngầm London
London-Underground.jpg
Tàu điện ngầm London là hệ thống tàu điện ngầm lâu đời nhất thế giới kể từ khi đưa vào phục vụ năm 1863. Đây cũng là hệ thống lớn nhất thế giới tính theo tổng chiều dài 408 km đường ray và 275 trạm.
18.  Sân bay Kansai, Osaka, Nhật Bản
kansai-airport-JPG.jpg
Sân bay quốc tế Kansai được thiết kế xây dựng trên hòn đảo nhân tạo tại Osaka, Nhật Bản. Sân bay nhìn từ trên cao là một kiến trúc đồ sộ với đường giao thông nối giữa đảo và sân bay. Đây cũng là sân bay quốc tế lớn nhất ở Nhật Bản.
19.  Đập thủy điện Hoover, Hoa Kỳ
130626160221-engineering-hoover-dam-hori
Đập Hoover là đập cổ nhất trong số các đập cao trên 150m của Mỹ. Công trình này được xếp hạng là một trong 7 công trình xây dựng vĩ đại nhất nước Mỹ và là một trong 100 kỳ quan của thế giới ở thế kỷ 20.
20.  Kim tự tháp Giza, Ai Cập
130705144634-great-pyramid-giza-horizont
Trong số hơn 80 Kim tự tháp ở Ai Cập, Kim tự tháp Giza là lớn nhất và tồn tại lâu nhất cho đến nay. Công trình có nhiều kiểu kiến trúc đang kinh ngạc mà đến nay người ta vẫn tranh cãi về cách xây dựng nó ở thời kỳ cổ đại.
21.  Cổng cầu vàng Golden Gate, San Francisco
130626155020-engineering-golden-gate-hor
Cầu Golden Gate là một kỳ tích của nền khoa học xây dựng nước Mỹ, được tạo nên từ những năm 30 của thế kỷ trước. Bất kỳ ai đến Mỹ đều muốn một lần đặt chân đến Cổng Cầu vàng bởi cảnh đẹp quá hùng vĩ nơi đây.
22.  Tháp Eiffel, Paris
Eiffel-tower-from-trocadero.jpg
Tháp Eiffel là một công trình kiến trúc bằng sắt nổi tiếng nằm cạnh sông Seine, thành phố Paris- công trình biểu tượng mang tính nghệ thuật của nước Pháp. Tòa tháp có độ cao 324 mét, có 1710 bậc, được xây dựng trong 3 năm (1887-1889).
23.  Cầu Confederation, đảo Prince Edward, Canada
130626154619-engineering-confederation-b
Cầu Confederation dài 12,9km chạy ra đảo Prince Edward (P.E.I.), là cây cầu trên băng dài nhất thế giới. Cây cầu này xây dựng trong 4 năm, từ 1993 đến1997 với chi phí lên tới 1,3 tỷ USD.
24.  Đấu trường La Mã, Rome
130626154054-engineering-colosseum-horiz
Đấu trường La Mã, còn gọi là Colosseum là đấu trường lớn ở thành phố Roma với sức chứa 50.000 khán giả. Đây là một di tích lịch sử với kiến trúc khác biệt, dù bị sụp đổ nhiều nhưng vẫn giữ được nét kiến trúc cổ đại.
25.  Tháp CN, Toronto, Canada
toronto-cn-tower.jpg
Tháp quốc gia Canada (Tháp CN) từng được coi là ngọn tháp cao nhất thế giới với chiều cao 555 mét, gồm 147 tầng, gần gấp đôi Tháp Eiffel. Tòa tháp được chính phủ Canada xây dựng từ năm 1976. Đây cũng là địa điểm du lịch thu hút hàng chục triệu du khách mỗi năm.
(*) Sưu tầm từ nguồn internet, ghi lại làm tư liệu.
 

Lời than của Jonathan London và một trong những cái còm an ủi

NQL: Mình không biết nhiều về Jonathan London, cũng chưa gặp ông lần nào, chỉ biết ông là một nhà xã hội học,  hiện giảng dạy tại Khoa Nghiên cứu Quốc tế và châu Á, Đại học Hồng Kông. Jo nghiên cứu Việt Nam đã hơn hai chục năm nay, nói tiếng Việt như người Việt. Đọc những gì ông viết mình biết ông yêu nước Việt hệt như người Việt yêu nước mình vậy, thật đáng quí biết bao. Từ ngày phát hiện ra blog Xin lỗi ông của Jo, hầu như ngày nào mình cũng viếng thăm đôi ba lượt, hễ ông có bài là đăng liền.


 Gần đây mình thấy ông hơi bị bức xúc, thỉnh thoảng ông viết bài thanh minh và than thở. Ấy là ông không chịu nổi những cái còm của đám Dư luận viên và những kẻ đại loại như vậy. Họ không tranh luận mà kết tội, nếu không kết tội cũng dèm pha, nếu không dèm pha cũng chửi đổng, nếu không chửi đổng cũng đe dọa. Những bài viết của ông gần đây cho thấy ông khá mệt mỏi với đám này.

Tuy nhiên mình vẫn tin bản lĩnh của Jo. Ông sẽ không bỏ cuộc, trái lại  càng gặp những trò xỏ lá ba que của bọn lưu manh ông càng có kinh nghiệm vững bước cùng những người yêu nước Việt đi trên con đường sáng, đến tận cùng hy vọng cho người Việt, cũng là cho thế giới.

Bài viết của Jonathan London:

Xa rời chuyên môn?

Có một số người phản nàn tôi đi quá xa chuyên môn để đề cấp những vấn đề về chính trị của đất nước Việt Nam.

Họ sai ở 2 khía cạnh. Thứ nhất họ sai vì quan điểm lạc hậu mà giả định một số người được nói về chính trị và những người khác phải im lặng. Đó là một quan điểm hết sức tự cao và hết thời. Bất chấp những điều luật kiểu Stalin như 258, 72 thì tự do ngôn luân ngày càng trở thành thực tế ở Việt Nam.
Thứ hai: Đào tạo tiến sĩ của tôi chính là về xã hội học chính trị và chính trị kinh tế học, đặc biệt đối với các nước đang phát triển. Tôi biết ít nhiều về chính trị kinh tế học, nhưng không hề giả định tôi biết hết. Tôi không tự cao, chém gió như bọn chống cải cách.

Rõ rằng, dù có chính kiến vẫn phải phân biệt đâu là nghiên cứu, đâu là ý kiến…. Nhưng có ai nhớ lần nào mà phe bảo thủ chống cải cách có những lý luận dựa trên cơ sở khoa học không?

JL

 Cái còm an ủi của một bạn đọc
 Anh Jon à, cứ tiếp tục viết đi vì anh viết giỏi và đang nói hộ nhiều người, trong đó có tôi. Phe “chống Jon” hay “chống dân chủ” toàn dùng các chiêu thức lý luận cùn (fallacies) mà tôi chẳng có chuyên môn gì về lý luận cũng có thể chỉ mặt đặt tên từng chiêu như sau:

1. Bỏ mạnh đánh yếu (Strawman Argument): thay vì tranh luận xem lý luận của Jon đúng hay sai (điểm mạnh) họ quay sang đánh vào việc Jon xa chuyên môn (có thể là điểm yếu). Lý luận này cùn học tập là suốt đười, người ta không có chuyên môn nhưng nếu tự học và nghiên cứu thì hoàn toàn có thể giỏi giang. Nếu dùng lý luận này thì các tiền bối như HCM (phụ bếp) TĐT (thợ máy) rất xa rời chuyên môn.

2. Bỏ bóng đá người (Ad Hominem): thay vì tranh luận về quan điểm của Jon (bóng) thì họ đá vào Jon (người). Ví dụ: Jon không phải người VN, không biết ăn mắm tôm vì vậy không thể hiểu VN.

3. Vơ đũa cả nắm (Hasty generalization): suy đoán rất ít thông in. Vì dụ lấy suy nghĩ của 1 người để diễn tả tình hình của cả 1 quốc gia “Ở góc độ một người dân, tôi không thấy mình bị đàn áp hay xâm phạm nhân quyền.”

4. Hết đe thì dọa (Ad Barculum): dọa nạt kể khiến người khác khiếp sợ không giám tranh luận nữa. Ví dụ: cãi lại nghị quyết của đảng là bị bỏ tù

5. Trước sinh ra sau (Post Hoc): cho rằng cái gì có trước thì là nguyên nhân sinh ra cái có sau. Ví dụ: từ ngày có đảng nhân dân được ấm no, xuất khẩu cả gạo ra thế giới….
Xin lỗi, nhiều nước chắng có đảng (CS) nhân dân họ còn ấm no hơn nhiều; hơn nữa VN đã xuất khẩu gạo từ thời Pháp.

6. Một tấc đến trời (Slippery Slope): đưa ra những hệ quả nghiêm trọng mà không chứng minh rõ ràng. Ví dụ, chỉ trích đảng là chống phá Nhà nước, là phản bội tổ quốc, là chống lại dân tộc là … là phản động.
Này, từ từ chứng minh từng bước coi!

7. Tạo giả 2 đường (False Dichotomy): Biến các vấn đề phức tạo, nhiều chọn lựa thành chỉ có 2 lựa chọn duy nhất. Ví dụ: Không theo đảng là theo “phản động”

  Ơ kìa, em không theo đảng nhưng cũng chẳng theo “phản động”, trên đời này còn nhiều đường khác nhé. “em chọn lối này” cơ, lối dân chủ chẳng hạn.

8. Tung hỏa hứng mù (Red Herring): đánh lạc hướng bằng cách đưa ra các lý luận chẳng ăn nhằm mấy với chủ để đang tranh luận. Ví dụ, đảng ta có công giải phóng dân tộc vì vậy phải được độc quyền lãnh đạo, không đa đảng gì hết.

Này, có công trong qúa khứ và năng lực lãnh đạo hiện nay hơi bị khác nhau đấy, quay về chủ đề chính đi.

9. Không phải đồ xịn (No True Scotsman): bảo vệ luận điểm của mình luôn đúng, nếu sai thì đổ rằng cái đó không hoàn toàn là của mình. Ví dụ, Đồng chí X (tham nhũng) đã bị khai trừ, không còn là đảng viên nữa, vì vậy đảng ta luôn trong sạch

10. Tít mù vòng quanh (Begging the Question): giải thích lòng vòng bằng cách nói cùng 1 ý theo các cánh khác nhau. Ví dụ, Nghị quyết của đảng đúng vì … nghị quyết của Đảng nói thế hay vì… nghị quyết không sai.

11. Không biết-hết chuyện (Argument from Ignorance): cho rằng nếu không biết là sai thì có nghĩa là phải đúng. Ví dụ, chủ nghĩa tư bản không thể tạo ra cảnh “làm theo năng lực hưởng theo yêu cầu” vì vậy nó chỉ có thể tạo ra bởi chủ nghĩa cộng sản.

12. Lấy thịt đè người (Ad Populum): dựa vào số đông để cho rằng mình đúng. Ví dụ, 99% đại biểu quốc hội cho rằng không xóa điều 4 hiến pháp, vì thế điều 4 là đúng!

Ai bảo vậy, nếu 99% nghĩ sai hoặc bị ép nghĩ sai thì biểu quyết chẳng có nghĩa gì.

13. Dựa lưng vào núi (Ad Verecundiam): Dựa vào người nổi tiếng hoặc có uy quyền để bảo vệ lý luận của mình. Ví dụ, Bác Hồ nói “Trung với Đảng Hiếu với dân”, vì vậy điều này phải đúng!

Tội nghiệp, ông cụ không chống mồ dậy mà cãi được vì câu nguyên thủy của ông là “Trung với Nước Hiếu với dân”

14. Dây mơ rễ má (Non equiter): dựa vào những liên quan rất ít để liên kết lý luận. Ví dụ, tìm hiểu lịch sử là quan trọng vì vậy lịch sử đảng cũng quan trọng nên bắt buộc phải học

Thứ Ba, 3 tháng 9, 2013

Ông Đề cương

Nguyễn Quang Lập 

Có đến ba chục năm không gặp, sáng mồng Năm ra ngõ bỗng gặp anh. Anh vẫn vậy, mặt bóng mỡ luôn sẵn một nụ cười tươi, nụ cười cũng bóng mỡ trên mép môi dày.

 Lúc nào anh cũng nhìn hắt lên, đang bắt tay rất chặt với mình, nói khỏe chứ khỏe chứ, mắt cứ hắt ngược lên trời, lấp lánh một điều gì vô cùng mãn nguyện.

Áo quần cũng vậy, lúc nào cũng nghiêm ngắn, từ thời đói rách lầm than cho đến bây giờ chưa khi nào thấy anh ăn mặc nhếch nhác. Cái áo trắng tinh, bọc ngoài cái áo khoác kiểu comple màu xám nhạt, quần thẳng li, giày Italy bóng lộn.


Người như thế không ai bảo đấy là người hèn. Năm 1984 - 1985 chi đó, không nhớ nữa, xăng xe khan hiếm, nhà nước cấm đi ô tô xe máy trong thành phố, trừ xe có công vụ lệnh. Anh mặc kệ, cứ phóng xe nghênh ngang chẳng biết e sợ gì.

 Công an thổi còi cái roẹt, chặn anh lại, hỏi giấy tờ anh đâu? Anh ngồi trên xe, hai tay đút túi quần, hất hàm nói này chú mày, đang khi cả thành phố không ai dám đi xe máy, thấy người ta cưỡi xe máy thong dong thì phải biết người đó là ai chứ! Anh công an trẻ cười tẽn tò, nói dạ dạ xin lỗi chú, mời chú đi.

 Được trời cho lại giống người sang thật sướng. Đi cả đoàn đến chỗ nào anh cũng được chủ nhà chạy ra khúm núm bắt tay đầu tiên. Vào cổng cơ quan xứ mình khó lắm, thế mà anh ra vào như không, bất kì cổng cấp bộ hay cổng cấp sở.

Thời bao cấp, có lẽ thời này thì cũng thế, vào các công sở chẳng sợ ai chỉ sợ mỗi ông gác cổng. Đưa giấy giới thiệu, ông đọc một câu hỏi một câu, rề rề rà rà, vặn vặn veo vẹo có khi mất cả tiếng, mới miễn cưỡng cho vào. Thoát qua cổng bảo vệ thật nhẹ cả người.

 Anh Tường (Hoàng Phủ Ngọc Tường) biết phận mình không thuộc giống người sang, người ta hết nhầm ông bán bánh bao sang nhầm ông tầm quất, thành thử đến cơ quan nào anh cũng thủ sẵn giấy giới thiệu. Thế mà cũng không thoát.

Một hôm đến tỉnh ủy, trình tờ giấy thiệu ghi rành rành Hoàng Phủ - Ngọc Tường, bảo vệ nhướng mắt hỏi anh là Ngọc Tường à?  Anh Tường dạ dạ. Bảo vệ lại hỏi rứa anh Hoàng Phủ mô? Anh Tường giải thích thế nào bảo vệ cũng không chịu, nói anh chịu khó chờ ông Hoàng Phủ cho đủ hai người rồi vô luôn. Hi hi

Anh Xuân Đức có mẹo vào cổng rất hay, mẹo này đến nay đã cũ nhưng thực hiện vẫn còn rất hiệu quả: Cứ đứng nép sát trạm gác, chờ khi khách đông đông thì chen vào, muốn đi vào thì gãi đầu bứt tai, nói báo cáo đồng chí cho tôi đi ra, lập tức ông bảo vệ trợn mắt, nói ra làm cái gì, vào ngay!

 Đi ra thì dễ hơn, cứ cười nói nhơn nhơn nói anh gì ơi cho tôi đi vào, bảo vệ hỏi giấy tờ đâu thì nói không có, một giây sau thế nào cũng bị lôi ra khỏi cổng. Mình đã làm thử mấy lần rồi, lần nào cũng trót lọt, he he.

Lại kể chuyện anh. Anh đi với anh Tường vào tỉnh đội, đến trạm gác vỗ nhẹ vai cảnh vệ, nói chú vào chỗ thằng Khánh chút nha. Lính cảnh vệ thấy cái ông dáng ông to cấp trung ương, lại gọi tỉnh đội trưởng bằng thằng, bèn vội vàng ưỡn ngực rập chân, nói dạ dạ mời chú vô!

Anh đủng đỉnh đi vào. Anh Tường dắt xe đạp lóc cóc chạy theo anh, lập tức bị cảnh vệ giữ lại, nói chú có giấy giới thiệu không? Anh Tường hôm đó quên mang giấy giới thiệu, lúng túng gãi đầu bứt tai, nói tui đi theo ông tê, tui cũng gặp anh Khánh, tui là Hoàng Phủ Ngọc Tường. Cảnh vệ nói chú ơi, Ngọc Hoàng không có giấy giới thiệu cũng không vào được, đừng nói Ngọc Tường.

Nói trắng ra anh chỉ là nhà văn quèn. Nói nhà văn cũng hơi oan cho anh, từ khi học trường viết văn Nguyễn Du khóa một cho đến nay chẵn ba chục năm anh chỉ viết đúng một truyện ngắn dài gần hai gang, chấm hết.
Mọi người gọi anh là Ông đề cương, đi đâu, với ai anh cũng chỉ kể đề cương, toàn những đề cương hoành tráng. Cái thì anh bảo cái này chỉ cần  viết 400 trăm trang thôi là Aitmatov phải xách dép cho tôi nhé, cái thì anh bảo cái này in ra một phát thì Marquez phải gọi tôi bằng sư phụ, đừng có đùa… Ai không biết, nghe anh nói đều lác mắt.

Vợ anh là chị X. đẹp mê hồn, vì ngưỡng mộ anh mà lấy anh, nghe nói chỉ tốn chục cái đề cương là anh đánh đổ chị. Cái số thân cư thê của anh thật đã đời. Chị làm ăn giỏi giang, tiền của vào như nước, anh chỉ suốt ngày lêu têu đàn đúm với văn nghệ sĩ, không phải làm gì.

Lâu lâu anh lại mang một ông cực nổi tiếng về nhà lấy nê với vợ, nói thằng này thằng kia là bạn anh, Xuân Diệu, Huy Cận, Nguyễn Tuân, Nguyễn Đình Thi… ai cũng ít ra đến nhà anh một lần. Vào nhà anh được uống rượu ngon, đồ mồi  quí hiếm. Chỉ cần chịu khó nghe anh kể đề cương rồi gật gù khen hay hay, giỏi giỏi, siêu siêu… để cho vợ anh mắt sáng long lanh tự hào về chồng là coi như hoàn thành nhiệm vụ với anh rồi, cứ thế tha hồ ăn nhậu.

Vợ anh người Huế, đảm lược nết na. Chị thuộc típ mệ, luôn đội chữ sĩ lên đầu, ai hỏi chồng làm gì thì mắt sáng long lanh, nói anh ấy là nhà văn. Nói xong thì lo thắt ruột sợ người ta hỏi anh ấy có sách gì. Nhiều khi chị cằn nhằn, nói bao nhiêu năm rồi anh không viết được cái gì, anh nói nhà cửa chật chội, viết cái gì.

Chị bán cả lô đất ba mẹ đi Mĩ để lại cho, xây một cái biệt thự ba tầng rộng rinh rang, nội thất toàn đồ sang trọng, đắt tiền. Anh đem bạn bè đến  nhà khoe, nói nhà cửa, vườn tược, đồ đạc là của vợ tôi cả đấy, tôi chỉ đóng góp mỗi con cu thôi.

Chị để cả tầng ba cho anh làm khu sáng tác, trồng một khóm trúc, gắn cái đèn giống mặt trăng thấp thoáng sau khóm trúc, gắn giàn âm thanh đêm ngày phát ra tiếng sóng biển, treo hoa phong lan, treo lồng chim… đẹp mê tơi, giàu như Marquez vẫn cũng phải thèm.

Anh vẫn không viết được, vẫn chỉ sản xuất được đề cương. Chị hỏi sao không viết? Giống y chang văn ông Adit Nexin anh kêu nhiều muỗi quá, không cách sao viết được, cứ mỗi con cắn độp một phát là chết mất cả chuơng văn.

Chị thuê làm một cái màn tuynh trùm kín cả tầng ba rồi đẩy anh vào, nói anh viết đi cho em nhờ. Anh ngồi trong màn, ngó ngược ngước xuôi, nghĩ bụng mạ, cái màn rộng 120 mét vuông, có thể vào ghi nét thế giới.

 Rồi anh đi dọc màn đếm xem bao nhiêu bước, đi ngang màn đếm xem bao nhiêu bước. Rồi anh  nghĩ bụng đù mạ, phải đem vợ lên làm phát khai trương cái màn vĩ đại này, phải làm giống Thu Bồn, xốc vợ ngang hông vừa đi vừa nhún vừa đọc thơ.

Cả chục năm sau cái màn đã úa vàng anh vẫn không viết được chữ nào. Vợ  anh nói anh còn thiếu gì nữa sao không chịu viết? Anh nói mình sai lầm, văn chương là nơi thanh cao, vợ chồng mình lại đưa nhau lên đây làm bậy…

Vợ anh khóc nói anh ngụy biện. Anh ôm vợ vào lòng, nói thôi em ạ, văn chương là cái gì đâu, anh có thằng cu con xuất sắc dành cho em trọn đời là tốt lắm rồi.

Mồng Năm tết kéo nhau vào quán, uống với nhau chén rượu, anh nói chú mày dại, bờ lóc bờ leo làm gì, lo làm văn chương đích thực đi, sắp xuống lỗ rồi đấy.

Mình hỏi bác sản xuất được tổng cộng mấy trăm cái đề cương rồi. Anh cười khì khì, nói tao đi sai đường, đáng lẽ phải bỏ văn làm quan từ lâu mới phải. Bạn tao làm quan, chúng nó chuyên sản xuất đề cương thôi nhé, thế mà thằng nào thằng nấy phất kinh hồn, khơ khơ khơ.

Vụ chôn thuốc trừ sâu: Công an huyện Cẩm Thủy đứng về bọn xấu chống lại nhân dân?

 Nguyễn Quang Lập 

Công an Cẩm Thủy đứng sau lưng giám đốc Nicotex Thanh Thái?
 Mình tưởng  vụ chôn thuốc trừ sâu đã giải quyết xong xuôi. Trong bài Tội ác đã bị vạch mặt, cu Vinh viết: "Công ty CP Nicotex Thanh Thái chuyên sản xuất thuốc trừ sâu,và hàng chục năm nay, phế thải của thuốc trừ sâu và các loại hóa chất nguy hiểm khác, công ty khốn nạn này  đã  chôn nhiều, nhiều tấn xuống đất trong khuôn viên công ty, ngay đầu nguồn nước của hai huyện Cẩm Thủy và Yên Định tỉnh Thanh Hóa...


.Sáng nay tình hình sáng sủa rồi. Khi nhân dân nổi điên lên thì sự thật chôn chặt mấy cũng bị lôi tuột ra ánh sáng. Cám ơn báo Lao  Động đã viết bài đàng hoàng và rõ ràng về  vụ việc. Tôi ác đã được vạch  mặt, trước hết, công đầu thuộc về nhân dân."

Tưởng rứa là xong, ai dè sáng nay đọc báo Lao động ( tại đây) , dân vẫn cắm trại bảo vệ hiện trường. Và một chuyện kì lạ đã xảy ra: "Điều rất đáng xấu hổ là khi dân chặn bắt xe chở tang vật tẩu tán thì Công an xã Cẩm Vân, huyện Cẩm Thủy lại ra sức bảo vệ, xua dân ra để cho xe chạy, rồi áp tải xe này chạy trốn.  Tuy nhiên, người dân đã không hề run sợ, họ kiên quyết chặn xe lại. Kết cục, khi Công an tỉnh và Chi cục Bảo vệ thực vật tỉnh lên hiện trường thì sự thật đã sáng tỏ, đó chính là 15 thùng phuy đựng thuốc sâu độc hại trên đường tẩu tán”.

Nếu nguồn tin báo Lao động đưa là chính xác thì công an xã Cẩm Vân, huyện Cẩm Thủy đã tiếp tay cho bọn xấu. Thật không thể tin được!

Đọc đến đây lại càng nổi điên: "Trong một diễn biến khác đầy “ngạc nhiên”, cũng trong ngày hôm nay, Công an huyện Cẩm Thủy đã tiến hành đi điều tra lý lịch của những người cung cấp thông tin cho cơ quan chức năng về các hố chôn thuốc sâu tại Cty Nicotex Thanh Thái." 

Thế là đã rõ. Trong vụ chôn thuốc trừ sâu, công an huyện Cẩm Thủy đã đứng về bọn xấu chống lại nhân dân. Ai đã chỉ đạo công an huyện Cẩm Thủy thực thi điều đó?

Cần phải nhanh chóng vạch mặt!

Một số hình ảnh tại hiện trường trong ngày 2.9:
Đến ngày 2.9, người dân vẫn phải lập chốt canh phòng việc Cty CP Nicotex Thanh Thái tẩu tán tang vật.
Hàng chục phuy chứa hóa chất đang để ngổn ngang trong khuôn viên Cty CP Nicotex Thanh Thái.
Trong đó, có nhiều phuy bị căng phồng, hoen gỉ có thể bị nổ bục bất cứ lúc nào.
Người dân nghi ngờ trong khu nhà xưởng còn chứa nhiều hóa chất độc hại.
Một vị trí được người dân khai quật sáng 2.9 sủi bọt và bốc lên mùi thuốc sâu nồng nặc.
PV Báo Lao Động đang ghi nhận phản ánh của người dân vào chiều tối 2.9.

Chủ Nhật, 1 tháng 9, 2013

Hồng Ánh

Nguyễn Quang Lập

 Năm 1997 Thanh Vân chuẩn bị làm phim Đời Cát, vai nó chọn nhanh nhất, không chút băn khoăn là Hồng Ánh, đó là vai Tâm vợ hai ông Cảnh. Mình nói Hồng Ánh có cái mặt gái quê Quảng Bình, hay lắm, Ánh đóng Hải Nguyệt, Cầu thang tối quá được, nhưng nó trẻ quá, có 20 chục tuổi đầu cột quần chưa chặt, sao vào vai cô vợ có đứa con 13 tuổi? Vân sững lại chút rồi cười cái xoẹt, nói nhưng em tin nó đóng được.

 Thanh Vân đã đúng, vai người đàn bà 35 tuổi lam lũ, đối diện với một hoàn cảnh phức tạp, buộc phải ứng xử cực kì tinh tế, vừa nhẫn nhục vừa quyết liệt… đã được Hồng Ánh xử lý ngon ơ, chỉ duy nhất cái đoạn gánh thì y chang người cả đời chưa biết gánh gồng.


Mình nói gái Trà Vinh mà gánh vậy à, Hồng Ánh cười, nói má em bán phở, em toàn bưng bê mâm bát, có gánh bao giờ. Mình nói thằng Vân không bảo em à, nó nói ui, anh Vân đến bưng bê còn chẳng biết nữa là. Mình cười he he, nói may giám khảo toàn nước ngoài, không ai biết gồng gánh thế nào, Ánh vỗ tay cười, nói ui ui may may... ke ke.

Hôm được giải Châu Á - Thái Bình Dương, Ánh không có mặt ở Hà Nội, ngồi xem ti vi thấy giám khảo réo tên mình thì nhảy lên, điên cuồng một mình trong phòng, kêu má ơi, ba ơi, anh Vân ơi, làng xóm ơi… sao tui sướng vậy nè!

 Cả trăm cú máy gọi chúc mừng Hồng Ánh, nói sao không ra Hà Nội?... sao không ra Hà Nội? Nó không biết nói sao ngồi ôm ti vi khóc rưng rức. Khóc vì mừng được giải thì ít, vì tủi thân thì nhiều, được một đêm vui như hội ở Hà Nội thì lại không có mặt.

 Nào ai biết Đời Cát được giải mà gọi nó ra, xưa nay mấy khi diễn viên phụ được tham gia Liên hoan phim, huống hồ là liên hoan phim quốc tế, khách mời sàng đi lọc lại cả chục lần.

Ban giám khảo bí mật đến phút cuối cùng, không ai biết mô tê chi hết. Mình và Thanh Vân quen ông giám khảo người Nhật, ông chấm xong thì về, chỉ bắt tay chào, nói bye bye, see again tuyệt không hở ra một tí nào. Giải người ta thế, giải nước mình khi nào chấm cũng dặn nhau bí mật nhé bí mật nhé, tóm lại vừa chấm xong cả nước biết cả.

 Thành thử cả hội Đời Cát được xếp ngồi gác hai, Thanh Vân nghe tên Hồng Ánh ba chân bốn cẳng chạy thật nhanh vẫn không kịp, may có chị Hồng Ngát nhanh trí lên sân khấu nhận giùm, truyền hình trực tiếp không ai chờ lâu được.

Mình nhìn Mai Hoa tủm tỉm cười, nói em xuống gác đi, nhỡ có giải lại chạy không kịp, Mai Hoa cười cái hậc, nói Trương Mạn Ngọc sang rồi, đến cái giải rút em cũng chẳng có. Hóa ra Trương Mạn Ngọc bay sang để trao giải, Mai Hoa ẵm cái giải vàng ngon lành, Đời Cát tóm lại được năm cái đề cử, trúng ba giải, thật vui hơn tết.

 Mai Hoa cầm mobile chạy ù ra sảnh gọi Hồng Ánh, nói em ơi phim mình được giải rồi, chị cũng được giải, rồi đứng khóc tu tu. Hồng Ánh nói ui ui Đời Cát vinh quang quá chị ơi, chị em mình may quá trời luôn, rồi cũng khóc nghẹn. Hai chị em kẻ Bắc người Nam hai cái mobile khóc rưng rức. Ai biết làm phim Đời Cát cay cực thế nào mới cảm được những giọt nước mắt của họ.

Từ đó Mai Hoa, Hồng Ánh thân nhau như chị em ruột, hội làm phim Đời Cáttự nhiên coi nhau như người nhà, Ánh quí mình còn quá anh trai, chuyện gì cũng thủ thỉ, ở Sài Gòn lâu lâu lại gọi điện ra anh ơi, anh nè vô cùng ấm áp.

Lần nào mình vào Sài Gòn đi đâu cũng một bên Mai Hoa một bên Hồng Ánh, nhiều người nhìn mình lác mắt, nói cha nội này chắc cỡ triệu phú đô la mới quặp được một lúc hai sao sáng trưng vậy chơ.

 Sài Gòn chuộng sao, cỡ như Thành Lộc vào nhà hàng nào, ở đó coi như một vinh hạnh. Hà Nội khác, ông trời có vào thì cũng thế thôi, có khi còn bị mắt nguýt môi bỉu, chán òm.

Một hôm mình đến nhà hàng, hai người đẹp xốc nách hai bên, phía sau Thanh Vân, Thanh Sơn hộ tống, lại thêm Thành Lộc lật đật  từ trong nhà hàng chạy ra, mừng rỡ bắt hai tay, nói dạ dạ mời anh dzô… cả nhà hàng nhớn nhác nhìn mình, thầm thầm thì thì, nói ai đó ai đó. Ai đi qua chỗ mình cũng rón rén, mắt liếc cổ rụt, y chang nhà hàng đang đón một đại gia tầm cỡ thế giới, he he.

Hễ mình vào Sài Gòn là Ánh giành lấy quyền săn sóc, ngồi uống đâu cũng nhắn tin anh uống ít thôi nghen, sáng bảnh mắt đã gọi điện tối qua anh ngủ ngon không. Rồi thì nhắc uống thuốc, gần thì pha nước lấy thuốc ép uống, nói uống đi uống đi, không uống chết với em, xa thì nhắn tin gọi điện, tám giờ rồi anh ơi uống thuốc này đi, mười giờ rồi anh ơi uống thuốc kia đi, mạ mình còn không chu đáo với con cái được như thế. Ánh còn giành lấy việc giặt áo quần, mình nói thôi thôi, để đó khách sạn nó giặt, nó bảo em thích giặt dũ cho anh chớ bộ.

Bây giờ nghe tin Ánh cưới chồng, bạn bè ai cũng mừng, chứ cách đây một hai năm tình hình vẫn còn u ám lắm. Mình nói với thằng Vân con bé sinh ra để làm vợ, đến giờ vẫn không lấy được chồng là sao nhỉ. Vân cười buồn gật gật, nói chắc trời hành nó, cứ xong một phim là nó hi sinh một người yêu, khổ thế chứ. Quả đúng thế thật.

Phim Đời Cát, Ánh yêu một anh chàng đạo diễn đẹp trai hiền hậu. Yêu đương hay ho thế, đụng đến chuyện gia đình nó cuống lên, thấy mình chưa hề sẵn sàng, thế là tan.

Sau đó toàn là oan oan tình. Khi thì chàng làm báo, nồng nàn được nửa năm thì chàng lặn mất tiêu không hề sủi tăm. Khi thì chàng công tử Bạc Liêu, quay xong phim Ánh tí tởn ôm một mớ quà đến thăm bồ thì thấy ông bồ đang ôm eo cô khác. 

Mỗi lần tan cuộc tình, Ánh gầy như que củi, ai cũng thương. Năm 2003 nó ra Hà Nội, mình nói sao đẹp ra vậy nè, trẻ ra nữa. Nó mừng húm nói thiệt hông thiệt hông anh, rồi cười hi hi nói anh ơi tâm trạng khi yêu, tức thài lài gặp cứt chó đó nghen, ke ke ke. Con gái có bồ thấy khác liền, mắt long lanh ríu ra ríu rít.

Mình nói lần này chắc không? Nó cười hi hi hi, nói chắc rồi, em túm gáy nó được rồi, đố chạy đằng trời.

Phim Thung lũng hoang vắng ra lâu rồi, ông bồ thứ ba chưa được xem, nhân có liên hoan phim lần thứ 13, mình nói đem bồ ra Vinh cho anh xem mặt nghe chưa, Ánh cười toe toét, nói dạ dạ có chơ, để em xách cổ nó ra.

Ánh phấn khởi lắm, nói xong liên hoan phim là tụi em cưới nhau, anh coi ảnh có được không. Mình nói thằng này đẹp trai cực nhưng đẹp kiểu Kim Trọng, Ánh bảo đẹp kiểu Kim Trọng là sao, mình nói Kim Trọng chưa yêu đã đòi lột vỏ con người ta, gặp biến thì lặn mất tiêu, mười lăm năm không chịu sủi tăm. Ánh sợ hãi túm tay mình hỏi đi hỏi lại thiệt hông anh thiệt hông anh.

Nói chơi vậy hóa ra thật. Anh chàng xem Thung lũng hoang vắng hăm hở lắm, đến cái đoạn make love trong suối thì chịu không thấu, đá cái ghế phát đứng vụt dậy, nói à ha... đóng phim là đóng vậy đa cưng! Rồi bỏ ra khỏi rạp, nhảy tàu về Sài Gòn một giờ như gió.

 Liên hoan năm đó Ánh lại được giải vàng nhưng có biết giải déo là gì đâu, nó đóng cửa phòng khách sạn khóc suốt, mắt sưng húp. Dỗ mãi Ánh mới chịu ra ngồi với anh em. Nó quệt nước mắt cười nhạt, nói biết lấy chồng khó vầy, em tiêm hoocmon biến thành đàn ông cho  khỏe xác.


Nhớ Đoàn Anh Thắng

Nguyễn Quang Lập 

Đem mấy đứa con đi dự Liên hoan sân khấu thể nghiệm toàn quốc,cho chúng nó làm quen dần với sân khấu nước nhà, xem vở Sang sông, kịch bản dở ẹc, chẳng thấy kịch đâu, các nhân vật chẳng hiểu ở đâu ra, cứ thay nhau triết lý, toàn những triết lý vừa nhàm vừa cũ rích, chán ốm.

 May thằng Anh Tú khéo bày trò, dù chưa thoát hẳn cái bóng của thầy nó nhưng mà khá, có những trò  nó làm còn sáng sủa hơn thầy nó nhiều, thế là mừng. Ở Hà Nội, sau Xuân Huyền, Doãn Hoàng Giang, Lê Hùng chắc chắn đến Anh Tú, nó đã trên bốn chục rồi còn trẻ mỏ gì nữa.


Đặc biệt cái décor cu Tõm làm rất hay, thoáng và sang, chỉ mấy miếng cong và cái cột buồm mà tải được hết triết lý của vở diễn. Hay nhất là décor đã tích cực tham gia đa chiều vào vở diễn, tuồng như nó là một nhân vật không thể thiếu của vở diễn. Cái này có công Anh Tú nữa, nhưng người thiết kế sân khấu không đặt nền móng thì ông đạo diễn có ba đầu sáu tay cũng tắc tị.

Đang ngồi xem kịch bỗng nhớ đến Đoàn Anh Thắng. Hội diễn sân khấu toàn quốc năm 1985 tại Hà Nội, Đoàn Anh Thắng đã gây shock sân khấu cả nước bằng vở diễn Dòng sông ám ảnh. Đó là vở diễn sử dụng décor ước lệ, chỉ mấy tấm ván đặt cập kênh anh đã dựng nên một thứ sân khấu ước lệ cực kì hoành tráng. Mưa gió, giông bão, trên biển dưới bờ, trong nhà ngoài ngõ cũng chỉ trên mấy miếng ván cập kênh ấy. Cuộc sống cứ cuồn cuộn trào ra từ mấy miếng ván cập kênh ấy, thật tuyệt vời!

Sau đêm diễn, giới sân khấu tụm năm tụm ba ngồi với nhau cho tới khuya, chỉ chai rượu gói lạc mà ngồi với nhau cho tới khuya. Người nói sân khấu khởi sắc rồi bà con ơi, người nói đ. mẹ thằng cu con thế mà tài. Năm đó anh Thắng ba tư tuổi mới ở Nga về, mặt bầu da trắng, thoạt nhìn giống thằng cu con búng ra sữa.

Thực ra sân khấu ước lệ bắt đầu manh nha từ 1980, khi đám đạo diễn Tây học mới trở về, họ ngấm ngầm làm một cuộc “lật đổ” sân khấu tả chân cũ kĩ nhàm chán, nhưng chưa có ai thành công cho đến khi vở Dòng sông ám ảnh ra đời.

Từ đó các đạo diễn đua nhau khai thác đủ cách sân khấu ước lệ, Xuân Đàm thì dây dợ, Doãn Hoàng Giang thì bục bệ, Xuân Huyền thì xếp chồng, Lê Hùng thì khép mở... quả là vui hơn tết.

Nói ra thì bảo ngoa ngôn chứ mình cho rằng cuộc cách mạng sân khấu 1985 chẳng khác gì cuộc cách mạng thơ mới năm 1932 cả, chỉ khác thơ mới khai thông một dòng thơ chảy mãi cho đến ngày nay, còn sân khấu mới đi được chừng dăm năm thì tịt ngỏm.

 Dù gì thì đó cũng là một cuộc cách mạng đổi mới sân khấu nước nhà, giúp nó thoát li thứ sân khấu nghiệp dư cũ kĩ già nua, dở ông dở thằng, dạ dạ thưa thưa, chán ốm.

Ngày nay sân khấu đang bế tắc, nhớ đến thời kì 1985 - 1990 mà thèm, trong bảy ngành nghệ thuật thì sấn khấu làm bá chủ, tối nào nhà hát cũng đỏ đèn, ngày hai ba suất diễn, ấy là nhờ cuộc cách mạng mà Đoàn Anh Thắng được xem như đột phá khẩu.

Không biết các vị viết sử sân khấu có nhắc gì đến Đoàn Anh Thắng không, hay là mải tán tụng dưới ánh sáng này nọ mà quên mất anh. Trong văn học nghệ thuật, làm được cái gì là cậy vào năng lực các cá nhân nghệ sĩ chứ chẳng cậy được vào ai đâu. Nguyễn Duy nói đúng, thôi đừng hót những lời chim chóc mãi.

Mình quen anh Thắng năm 1987, khi anh về Huế dựng vở Trên mảnh đất đời người, mình chuyển thể từ tiểu thuyết cùng tên của Anatoli Ivanov, đều là dân nhậu cả, mới gặp đã thân thiện ngay.

Anh uống rượu khoẻ và vui, mồm nói tay múa, say lên còn hát tuồng, giả giọng bác Tôn, bác Tô cực giống. Từ đó thân nhau, hễ anh làm vở ở đâu, gặp chỗ bí cần sửa kịch bản là anh gọi điện, nói ra mau ra mau, cấp cứu cấp cứu bớ cu Lập! Nhiều lần mình thức với anh trắng đêm sửa kịch bản để ngày mai kịp lên sàn, nhiều khi sửa vo trên sàn, chẳng  còn kịp viết lách.

Anh làm vở hùng hục, cả đêm lẫn ngày, mỗi vở chỉ một, hai chục ngày là bàn giao, rồi lại vội vàng tót đi làm vở khác. Người tài thường đắt sô, tuồng như không có ngày nào anh không có vở đang dựng. Trong sáu năm hành nghề đạo diễn, anh làm sáu chục vở, thất kinh.

Mình nói bác làm vậy teo chim chứ còn đâu, anh nhăn răng nói teo thật rồi, ai có cho cũng trơ mắt ếch ra nhìn, chẳng biết làm gì.

Được cái anh khoẻ như vâm, làm quần quật thế mà chưa khi nào thấy anh mệt mỏi chán nản.  Hoặc giả có mệt, có chán nhưng anh giỏi giấu mọi người, khi nào anh cũng trong tình trạng hồ hởi phấn khởi, hát hát múa múa, nói nói cười cười. Anh em diễn viên vì thế mà phấn khích, làm việc rất hăng.

Hễ anh nằm xuống là ngủ ngay, ngủ rất sâu, nhưng vùng dậy cái là tỉnh như sáo, ồn ào vui vẻ như giả đò ngủ vậy. Có lần dựng vở, giải lao mười phút, anh vừa nằm xuống ghế, trong chớp mắt anh đã ngáy ầm ầm, ai cũng trố mắt ngạc nhiên. Lại vùng dậy, lại hò hét, hát hát múa múa, nói nói cười cười như không.

 Có hôm tập đến ba giờ sáng, anh em mệt bã người nói không ra hơi, anh còn đủ sức ngâm một bài thơ nhại thơ Tố Hữu: Mà nói vậy phần lương anh đó/ Rất chân thật chia ba phần nho nhỏ/ Anh dành riêng trả nợ phần nhiều/ Phần đưa em và phần để anh tiêu/ Em dấm dẳn sao được nhiều thế hả/ Rồi hai đứa cãi nhau - hai bà hàng cá/ Bỏ nhau đi cho đến sáng mai nay/ Anh đón em về... tiền cũng trắng trong tay.
 
Người nói cha Thắng khoẻ hơn tru, người nói tru còn gọi cha Thắng bằng ông cố nội, chẳng ai biết anh bị bục dạ dày nhưng anh giấu.

Vợ mình nói anh Thắng làm kinh thế, sức nghỉn đâu nữa, không sợ chết non à? Anh cười khì, nói chết non thật chứ, dòng họ nhà anh không ai sống quá bốn mươi tuổi, anh ba tám tuổi rồi, còn hai năm nữa đầy bốn mươi, cố kiếm tiền làm cho vợ con cái nhà rồi chết cho an tâm.

Vợ mình nói anh Thắng toàn nói gở, anh ngửa cổ cười ha ha ha, rồi khoa chân múa tay trước mặt vợ mình, hát một điệu dân ca Bình Trị Thiên: Mạ mi nì là mạ mi nì, một đoạn từng ni, không dài không ngắn, không xoắn không cong, cớ răng mà mạ mi sợ. Anh lại ngửa cổ cười ha ha ha, lại khoa chân múa tay trước mặt mình hát Bọ mi nì là bọ mi nì, một lỗ từng ni, không tròn không méo, không xiên không xẹo, cớ răng mà bọ mi sợ…

 Ba năm sau, năm 1989, mình đang soạn nhà ra Quảng Trị, bỗng nhận được điện anh Ngô Thảo, nói Thắng nó chết rồi em ạ, bỗng lặng người đi. Anh chết lúc bốn mốt tuổi khi đang dựng vở thứ 60, vở Sóng những ngày vĩnh biệt kịch bản của Nguyễn Thị Thu Huệ. Anh lại bị thủng dạ dày, nôn ra máu trong toilet, ngất xỉu không ai biết, đến khi biết thì đã quá muộn.

Không ra được Hà Nội viếng, vợ chồng mình làm mâm cơm cúng, bái vọng. Mình ngồi bệt ngửa cổ nhìn lên bàn thờ, không biết nói gì, cứ ngồi vậy cho tới khuya.

Thời buổi

Võ Trung Hiếu

Thời buổi gì lạ nhỉ
Nổi tiếng không đi cùng tài năng
Lắm tiền sinh ra trọc phú
Bội thực những nịnh và khen
Nói thật thì người ném đá
Bằng mặt cần hơn bằng lòng
Dấm dúi chuyện gì cũng xong


Thời buổi gì
Hiểm hoạ rình rập ngoài đường
Lưu manh xu thời dung dẻ dung dăng
Kẻ xấu lớn tiếng dạy khôn người tốt
Làm theo lương tâm phải lén la lén lút
Lẽ phải nhiều khi xót xa cô độc ẩn mình

Thời buổi gì
Khủng hoảng niềm tin
Chẳng ai bảo hiểm thanh danh
Trách nhiệm mờ ảo loanh quanh
Thời của những con ma nhà họ Hứa
Dối trá cứ như cơn dịch hoành hành
Thất vọng mãi thành quen

Thời buổi gì
Rác rưởi lên ngôi, nghịch lý lên  men
Son phấn trát lên những điều giả trá
Vàng thếp lên rỗng tuếch những tượng đài
Tao ấm thân tao, mặc xác chúng mày

Thời buổi gì
Ngày qua buồn hiu như tiếng thở dài
Đêm ngổn ngang tiềm thức
Những câu thơ theo nhau mà lẩn quẩn buồn
Những nốt nhạc vô hồn, những giai điệu bất an

Thời buổi gì
Chỉ muốn bắc cái thang
Lên trên ấy hỏi ông Trời một chuyến ...

1.9.2013

VTH
Tác giả gửi Quê Choa