Thứ Sáu, 20 tháng 7, 2012

Nhớ Kim Lân

Không nhớ gặp cụ khi nào, hình như ba bốn chục năm về trước. Có lẽ không lâu  đến thế. Việc thấy cụ trên phim và gặp cụ ngoài đời làm mình lẫn lộn chẳng còn nhớ đích xác gặp cụ năm nào, ở đâu.  Chỉ nhớ năm 1988 mình dự trại viết Suối Hoa ở Hà Bắc thì cụ đã mày tao với mình, thân thiết gần gũi lắm rồi. Mình ít khi gặp cụ, một năm đôi ba lần chứ không hơn. Riêng hai tháng ở trại viết Suối Hoa hầu như tuần nào cũng gặp cụ.


 Cụ từ Hà Nội về quê lần nào cũng ghé qua nhà anh Đỗ Chu, anh Đỗ Chu lần nào cũng rước cụ về trại viết Suối Hoa nơi anh làm trưởng trại, lần nào vào trại viết Suối Hoa cụ cũng vào phòng mình và Nguyễn Trọng Tín. Thằng Tín và anh Đỉnh ( Trung Trung Đỉnh) là đệ tử của cụ, mình mặc nhiên là đệ tử của cụ luôn. Cụ đến chơi chủ yếu ngồi nghe tụi mình tán gẫu chứ chẳng nói gì. Ai hỏi


gì thì cụ nói không thì thôi.  Ngồi một lúc hút đôi ba điếu thuốc lào, một hai chén chè, phải chè ngon cụ mới uống, chừng như nghe vậy đủ rồi cụ phủi đít đứng dậy, nói thôi, tao về đây. Lần nào cũng vậy.


Giống như ông anh ở quê tới thăm mấy thằng em, cụ chỉ quan tâm đến em út ăn ở thế nào, còn “văn chương là việc của chúng nó” cụ không quan tâm. Chưa bao giờ cụ hào hứng với chuyện văn chương, cũng chẳng thấy cụ khen chê ai bao giờ. Văn của cụ lại càng không. Cụ nghe người ta tán văn cụ như nghe chuyện thời sự nước ngoài, không mặn cũng chả nhạt. Cụ có một nhúm truyện ngắn, truyện nào cũng đặc sắc cả nhưng chỉ có một nhúm thôi, khen đi khen lại cũng từng đó ý, nghe lắm cũng ớn. Hễ thấy người ta nói nhiều về văn Kim Lân thể nào cụ cũng đánh trống lãng sang chuyện khác rồi tính bài chuồn. Riêng mấy thằng em thân thiết, nếu đứa nào nhỡ miệng khen văn Kim Lân  thể nào cụ cũng trừng mắt lên, nói chúng mày hết chuyện rồi à?


Chỉ khi nói chuyện phim ảnh cụ mới tươi tỉnh góp chuyện. Cụ hào hứng kể mấy giai thoại người ta phóng tác chuyện cụ đóng phim, nói đến khổ chuyện tao đóng  Lão Hạc được trả 2000 đồng, con chó đóng Cậu Vàng được trả 3000 đồng, người nào gặp cũng hỏi tao chuyện này có hay không. Nói có cũng chẳng xong nói không cũng chẳng được. Mình gật gù chia sẻ, nói Việt Nam bỏ tiền ra thuê chó đóng phim trời sập cái đoàng. Nhưng em phục nhất cái xen cuối khi người ta ròng cổ Cậu Vàng, xen đó anh diễn cực tài. Người khác sẽ diễn theo thói quen, sẽ nhìn theo Cậu Vàng mắt rưng rưng, hoặc chạy đuổi theo Cậu Vàng mặt ngẩn ngơ cay đắng, đằng này anh đứng phắt dậy quay lưng đi ngay. Diễn thế mới thực, mới ra một nỗi đau. Tài quá! Cụ cười ha hả, nói đâu có đâu có. Khi đó tao sợ con chó quay lại đớp tao một phát nên vội đứng lên bỏ đi đó mày ơi. Ối giời là tài, ha ha ha.


Nhiều năm rồi Kim Lân chỉ chơi hoa, chơi cây cảnh cá cảnh, chơi đồ gốm đồ cổ, chơi quan họ chứ không chơi văn.  Chuyện cụ bỏ chơi văn  thiên hạ bàn tán cũng đã nhiều. Anh Đỗ Chu kể, nói ông chán thì bỏ có gì đâu, cũng giống mình đã chán vợ thì dù nó có cởi truồng dí vào mũi mình cũng xin kiếu. Một hôm ông báo cáo lãnh đạo, nói từ nay các ông phân công việc gì cũng được, đừng bắt tôi viết văn nữa, tôi bí lắm rồi. Là ông nói vậy, bí đâu mà bí, thạo chữ như Kim Lân bí cái gì. Ông chán chữ, không muốn chơi chữ nữa, có thế thôi.


Mình cũng thấy hơi lạ, viết lâu viết nhiều đến lúc chán chữ là chuyện thường chứ cụ viết được bao nhiêu đâu mà chán. Nếu cụ viết dở, văn veo chẳng ai quan tâm tất nhiên là phải chán, bỏ là phải. Đằng này cụ viết cái nào thiên hạ vồ lấy đọc cái đó, bàn tán xôn xao, nhà văn được vậy ai không hạnh phúc, sao cụ chán nhỉ? Mình hỏi cụ. Lần đầu cụ cười nhạt không nói. Lần sau cụ thở ra, nói đã viết là phải hay, biết mình không thể viết hay thì đừng có viết. Mày nhìn ra làng văn mà xem, mười thằng viết thì chín thằng rưỡi chỉ tổ tốn giấy mực, mất thời gian lại bị thiên hạ chê cười. Ngu gì theo chúng nó. Mình cười, nói thế thì tại sao anh lại xui tụi em viết văn? Cụ trừng mắt lên, nói tao xui bao giờ, chúng mày ngu cho chúng mày chết! Hi hi.


 Một hôm cụ gọi điện đến cơ quan, nói mày có trốn việc được không. Mình nói chuyện gì anh. Cụ bảo tao muốn uống rượu với mày. Mình vọt đến nhà, cụ lôi chai rượu dưới gầm bàn lên, nói rượu Vân thứ thiệt đây. Vân này mới gọi là Vân chứ Vân Văn Cao, Vân Nguyễn Tuân đếch phải. Mình nhấp một ngụm, nói em cũng thạo rượu nhưng rượu Vân thì em chịu, chẳng phân biệt được Vân Kim Lân với Vân Văn Cao là thế nào. Cụ cười không nói gì cứ uống tì tì. Cụ rót rượu cho mình, nói cái gì không biết thì đừng có chơi, nguy hiểm lắm. Tao ngày xưa còn trẻ ngu dại, cứ tưởng văn là món dễ, chẳng phải học hành gì cũng chơi được. Chơi một hai cái được khen lại càng tưởng bở. Nhưng càng viết càng thấy mình ngu, chẳng biết văn là cái con mẹ gì. Thế là tao rút, rút ngay lập tức. Đã chơi thì chơi thật, chơi tới số, không thì thôi, bỏ ngay. Chớ có giả đò chơi, giả đò thạo chơi, đéo vào.


Mình nhìn cụ cười cười, nói anh cho em hỏi một câu nhé. Anh phải nói thật nhé, đừng có giả đò như như anh vừa nói với em nhé. Nghe thế cụ trợn mắt lên nhìn mình rồi phì cười, nói a thằng này nom thế mà láu. Tao hiểu ý mày rồi. Cụ nâng ly rượu chạm ly cái cạch, ngửa cổ uống sạch ly rồi cười hì hì, nói mày đểu lắm, đi guốc trong bụng tao. Nói thật thì thế này : xưa tao viết văn hăng máu, hăng máu lắm. Vì  khi đó điếc không sợ súng, coi mình như ông trời con thích gì viết nấy chả biết sợ ai, chả coi ai ra gì. Bây giờ chưa viết đã coi mình như con sâu cái kiến thì viết cái mẹ gì nữa. Thứ văn của con sâu cái kiến có ai trọng đâu, người ta khinh tạt. Thà không viết thì thôi, viết ra để thiên hạ gọi mình bằng thằng thì tao không thèm, ỉa vào! Cụ cười cái hậc, rót rượu đầy ly uống cạn, nhìn trừng trừng ra sân cả tiếng đồng hồ, không nói thêm một tiếng nào nữa.


Năm 1998 thì phải, mình có biên tập cuốn Truyện ngắn Kim Lân, in vào Tủ sách vàng của NXB Kim Đồng. Mình ôm sách tới nhà, nói biết anh chán chơi văn nhưng các cháu vẫn thích văn Kim Lân nên em mạn phép anh in cuốn này cho các cháu. Cụ cảm động lắm, cho mình một bữa rượu say. Cuối buổi rượu cụ lấy cái bình cổ cho mình, nói mày cầm về  chơi cho vui. Biết của đắt tiền mình từ chối, nói em có biết chơi đồ cổ đâu anh. Cụ cứ đặt vào tay mình, nói có quí anh mới tặng mày, cầm lấy đi không anh giận. Mình cầm về, bày ở phòng khách, ai đến chơi cũng xuýt xoa khen cái bình cổ. Thằng Vân ( đạo diễn Nguyễn Thanh Vân) thằng Cẩm ( họa sĩ Hoàng Hồng Cẩm) mê tít thò lò, lần nào đến chơi cũng đứng trước cái bình thật lâu, xuýt xoa tấm tắc khen hoài.


Chẳng may mình bị tai nạn nằm liệt giường. Vợ mình nghe ai nói  cái bình cổ đó có vong, mình bị tai nạn cũng vì thế, liền giấu mình ôm cái bình gửi nhà chùa. Chẳng hiểu thế nào chuyện đến tai cụ, lập tức cụ đến nhà mình. Cụ ngồi xuống cạnh nhìn mình xót xa, nói anh nghe chuyện hãi quá, suốt đêm không ngủ được, chỉ mong đến sáng tìm đến nhà mày. Mình cười, nói chuyện mê tín tào lao của đàn bà, anh để bụng làm gì. Cụ lắc đầu xua tay, nói không không, cái bình đâu rồi đưa anh. Mình nói để làm gì, vợ em gửi nhà chùa rồi. Cụ nói lấy về cho anh để anh đập tan cái bình, sau này không có ai dùng đến nó nữa. Nguy hiểm quá.


  Cụ sụm xuống, ngồi dúm dó bên mình, nói đã bảo cái gì không biết thì đừng có chơi mà anh cứ chơi liều, lại còn xui mày chơi nữa. Thôi, từ nay anh không chơi đồ cổ nữa. Cụ cầm tay mình mắt rưng rưng, nói anh sai rồi, sai lắm rồi, xin lỗi em. Mình im lặng nhìn cụ hồi lâu và bật khóc.


Nguyễn Quang Lập

Nhớ Thu Bồn

Thời sinh viên mình làm thơ, vẫn thường lai vãng mấy tờ văn nghệ ở Hà Nội, quen hết lượt các nhà văn lớp trước, riêng Thu Bồn là mình không dám quen.  Đứng xa xa thấy anh to đen như con gấu là sợ, chưa khi nào dám đến gần. Ba lần mình thấy Thu Bồn thì cả ba lần anh đều trâm ngâm đi đi lại lại trước sân, mặt mày nghĩ ngợi rất lung như đang làm thơ vậy, muốn chào anh một tiếng nhưng đành tắc lưỡi đi qua. Về nhà lại tiếc không được nói chuyện với Thu Bồn, nhà thơ mình ngưỡng mộ từ bé.


Một lần mình thấy anh Kha ( Nguyễn Thụy Kha) đứng với chuyện với Thu Bồn ở 51 Trần Hưng Đạo  (Hà Nội), mình liều xông đến. Anh Kha giới thiệu với Thu Bồn, nói Nguyễn Quang Lập, thằng em. Thu Bồn à và bắt tay, nói ngồi đâu cũng nghe ông Tường ( Hoàng Phủ Ngọc Tường) nhắc đến mày, tưởng mày già rồi, ai ngờ trẻ thế này. Chợt nhớ câu thơ Thu Bồn: “ Anh già hơn em một cuộc chiến tranh”, mình nói em trẻ hơn anh một cuộc chiến tranh. Anh cười vỗ vai mình, nói một nửa cuộc thôi. Anh kéo tay mình chỉ cô bé đang đứng giữa sân, nói cô kia mới cả cuộc kìa. Mắt anh hấp háy, nói con nhỏ của thằng Tạo ( Nguyễn Trọng Tạo) đó, ngon không. Sau câu nói đó tự nhiên mình thấy thân quen Thu Bồn đã nửa thế kỉ rồi.


Từ đó anh em thân thiết nhau lắm, nhậu đâu anh cũng rủ đi. Hễ thấy mặt nhau  là thèm rượu, trước sau cũng kéo nhau vào quán. Bất kì cuộc nhậu nào Thu Bồn cũng giành lấy việc trả tiền, coi như đó là việc đương nhiên, khỏi phải bàn. Thu Bồn đãi bạn đến mình cũng phát sốt. Năm 1992 mình vào Sài Gòn, anh rủ đến ở nhà anh, hình như ở số 6 Đặng Thái Thân thì phải. Ngày nào cũng giống ngày nào, cứ 9 giờ sáng anh nhét vào túi quần một bọc tiền đạp xe đạp chở mình đến quán bia 81 Trần Quốc Thảo. Chẳng phải rủ ai, chỉ cần ngồi một lúc là có chục người kéo đến bàn của Thu Bồn liền, có hôm đến vài chục người, trong đó quá nửa là dân nhậu ké chuyên nghiệp, chỉ chực Thu Bồn đến là sà tới ngay. Nhậu đến ba giờ chiều tan hội, ngủ đến 10 giờ đêm bò dậy đi ăn phở, về nhà đọc sách viết lách tán gẫu đến 3 giờ sáng, ngủ một lèo đến 9 giờ sáng, Thu Bồn lại nhét vào túi một bọc tiền chở mình đến 81 Trần Quốc Thảo nhậu đến 3 giờ chiều. Cứ thế ròng rã cả tháng trời mình ở nhà anh.


Mình hỏi anh, nói anh chẳng làm gì ra tiền, ngày nào cũng khuân tiền đi đãi bạn, tiền đâu ra? Anh cười, nói lo bò trắng răng. Tao có hai cái nhà, nhậu hết một nhà rồi. Còn một nhà nữa đang nhậu dần, nhậu xong cái nhà này chết là vừa. Mình nói nhỡ không chết được thì sao. Anh cười to, nói mày ngu bỏ bà, sống cho ra sống mới khó, chớ chết đòm cái là xong, dễ không à.


Thu Bồn nhậu thì tốn tiền, yêu thì mất thời gian. Ít ai yêu đương mất thời gian như anh. Hễ mê cô nào Thu Bồn đeo đến cùng dù có mất cả năm trời. Mình đã chứng kiến Thu Bồn đứng dưới cửa sổ nhà chị H. ròng rã ba tháng trời, bất kể nắng mưa xứ Huế. Đêm nào cũng vậy, cứ 6 giờ là anh đến, đứng khoanh tay ngửa mặt nhìn lên cửa sổ và đọc thơ, đọc hết bài này sang bài khác cho đến 3 giờ sáng mới lủi thủi ra về. Tháng tám mưa Huế dai dẳng từ đầu hôm cho đến sáng, Thu Bồn cứ khoanh tay ngửa mặt giữa mưa hết đêm này sang đêm khác, thật sợ quá đi mất.


Vụ tình ái này Thu Bồn thất bại thảm hại. Mặc kệ Thu Bồn ngửa cổ nhìn lên dưới mưa lạnh xứ  Huế, chị H. trùm chăn ngủ ngon lành, không một lần mở cửa sổ nhìn xuống nói với anh một câu, dù là câu chê trách mắng mỏ. Ít khi Thu Bồn thất bại đắng cay như vậy, anh không được một chút gì kể cả một nụ cười của chị H. Bù lại anh có bài thơ Tạm biệt Huế cực kì nổi tiếng. Nhiều người bảo bài thơ đó Thu Bồn  viết tặng cô Châu, một người đẹp Huế. Không phải. Có thể Thu Bồn chép tặng cô Châu bài thơ Tạm biệt Huế nhưng bài này được ra đời sau vụ ái tình thất bại thảm hại của anh.  Giống Trịnh Công Sơn, những bài hát  tình hay nhất của anh Sơn đều là kết quả những mối tình đắng cay phần nhiều là thất bại; Thu Bồn chỉ có thơ hay với cô nào làm cho anh đau khổ. Yêu đương dễ dàng quá Thu Bồn chẳng có thơ, hoặc thơ cực dở.


Chuyện yêu đương bồ bịch của Thu Bồn  người biết rõ nhất là Ngô Thảo. Chắc chắn Ngô Thảo có cả một cái list mấy trang tên những người tình Thu Bồn theo đuổi và theo đuổi Thu Bồn. Mình nói với Ngô Thảo, nói sao anh không công bố danh sách người tình của Thu Bồn?  Khi Thu Bồn còn sống, Ngô Thảo nói đợi Thu Bồn chết đã. Thu Bồn chết rồi Ngô Thảo lại nói công bố bây giờ bà Huệ ( vợ Thu Bồn) xẻo dái tao, không dại.


 Thu Bồn và Ngô Thảo là cặp bạn bè cực kì chí thiết, hiếm thấy cặp bạn bè nào hết lòng vì nhau được như cặp này. Mình hỏi Thu Bồn, nói  Ngô Thảo là người nghiêm ngắn, vào trong đứng đắn ra ngoài chỉnh chu, chẳng hiểu sao lại gắn bó suốt đời với cái ông lấy chữ chơi làm căn bản như anh? Thu Bồn cười, nói bà Lộc ( vợ Ngô Thảo) cũng hỏi tao vậy đó.


Nhà anh Ngô Thảo ai cũng quí Thu Bồn, đặc biệt chị Lộc rất quí bạn chồng, Thu Bồn lại càng quí. Mỗi lần Thu Bồn từ trong Nam ra là chị bày hết mâm nhậu này đến mâm nhậu khác cho hai anh em Thu Bồn, Ngô Thảo tiếp khách. Nhưng chị chỉ thích họ ngồi nhậu ở nhà thôi, đi quán xá chị không thích. Thu Bồn thương xuyên kéo Ngô Thảo ra khỏi nhà, lắm khi về nhà mồm miệng mùi rượu áo quần mùi nước hoa, tất nhiên chị Lộc rất khó chịu. Cái ông Thu Bồn hễ thấy gái là mắt sáng lên hình viên đạn cứ rủ rê chồng chị chơi bời kiểu này nguy lắm, hi hi.


 Cuộc nhậu tại nhà Ngô Thảo tối hôm đó có mình. Vợ chồng Ngô Thảo cãi nhau, chẳng chuyện gì ra chuyện gì nhưng ai cũng hiểu lý do cơ bản là bởi Thu Bồn cố tình làm hư Ngô Thảo. Bực Thu Bồn lắm chị Lộc không dám nói, cứ đè anh Ngô Thảo ra mà mắng. Ngô Thảo chực cãi, Thu Bồn gạt đi, dơ nắm đấm hô to, nói đả đảo Ngô Thảo! Anh em hưởng ứng rần rần, nói đả đảo! Đả đảo! Đả đảo! Thu Bồn lại vung nắm đấm hô to, nói ủng hộ bà Lộc! Anh em lại hưởng ứng rần rần, nói ủng hộ! Ủng hộ! Ủng hộ!


  Tan cuộc nhậu, mình đi về với Thu Bồn, nói chị Lộc ghét anh rồi đó, liệu thần hồn từ nay đừng có cù rủ Ngô Thảo chơi hoang nữa. Thu Bồn cười khì, nói đàn bà biết gì. Không có tao thằng Ngô Thảo đứng đắn từ lâu rồi. Tao phải kiên trì làm hư hỏng cái thằng họ Ngô kia cả chục năm mới được như vậy đó.


Thu Bồn rất ớn đám đàn ông đứng đắn, đi làm đúng giờ, ngủ trưa đúng giấc, nói cười nhàn nhạt, chưa bao giờ nói sai cái gì, toàn nói đúng. Nói đúng đến phát rồ. Gặp mấy ông đó Thu Bồn tự nhiên tắt điện, nếu không chuồn được là anh ngồi im như thóc từ đầu buổi đến cuối buổi. Cuộc nhậu cuối năm 1996 ở quán cá Hàng Bông chẳng may lọt vào một ông nói đúng. Chẳng có ai mời, ông ngồi bàn bên bưng ly bia đi tới, tự kéo ghế ngồi. Chưa được hai hớp bia ông bắt đầu nói, nói lia xia.  Ông khoe gặp ông này ông kia, ông này vừa gọi điện thoại, ông kia vừa xin ý kiến, toàn các ông to đùng. Ông chê đám nhà văn cấp tiến vừa ngu vừa dại, văn học phải đạo thì sao nào, không lẽ bọn này muốn làm văn chương vô đạo. Thu Bồn  im lặng ngồi uống bia, lừ lừ nhìn ông này.


 Đến đoạn ông này uống cạn li bia cẩn thận chùi mép, nói phải tri chỉ các ông ạ, không biết dừng mà nói càn viết càn có ngày khốn đấy. Cứ như tôi đây này, tôi tri chỉ bởi vì tôi tri túc. Ông ngửa cổ cười kha kha ra chiều đắc chí lắm. Thu Bồn cười nhạt, cầm li bia xoay xoay rồi hất cả li bia vào mặt ông này, nói đù má thằng chó cái.


Anh không gầm lên, không hét lên, chỉ hắt ra mấy tiếng nhẹ như như tiếng thở dài và bước ra khỏi bàn. Tưởng anh đi toilet, hóa ra anh đã về. Mình chạy tìm anh không thấy. Mãi trưa mới thấy anh ở ngã tư Bà Triệu- Trần Hưng Đạo. Anh đứng khoanh tay giữa nắng, tuồng như không biết đi đâu.


 Mình đã thấy anh đã đứng như vậy nhiều lắm rồi. Bạn bè Thu Bồn cả ngàn người nhưng rất nhiều khi anh chẳng biết đi đâu.


Nguyễn Quang Lập

Đảng, Nhà nước lo đi nhé!

Báo viẹt Nam + nhé, ông cố nội của báo chính thống nhé, đã loan tin thế này nhé: 30 tàu Trung Quốc chính thức xâm phạm Trường Sa ( Tại đây):"Khoảng 17 giờ chiều 15/7, một đội gồm 30 tàu cá xuất phát từ tỉnh đảo Hải Nam của Trung Quốc đã tới một địa điểm đánh bắt cá thuộc quần đảo Trường Sa của Việt Nam....Các tàu này đã tới vùng biển thuộc Bãi đá Chữ thập của Việt Nam sau khi trải qua hải trình kéo dài 78 giờ đồng hồ..". Đây là đội tàu TQ hùng hậu nhất từ xưa đến nay trắng trợn xâm phạm  Trường  sa.


Tàu tiếp tế nặng 3.000 tấn và 29 tàu nặng hơn 140 tấn. Đó là tàu đánh cá hay tàu quân sự trá hình? Chưa có thông tin nào nói nhưng dân chúng thì tin rằng đó là khởi đầu của kế hoạch chiếm nốt Trường Sa của TQ. Chuyện rõ như ban ngày.


Vấn đề là làm sao tống cổ chúng đi chứ không phải cứ lặp đi lặp lại sự phản kháng bằng nước bọt. Mình thì đứng trong bờ tuyên bố còn người ta thì cứ thản nhiên giở hết trò này sang trò khác. Lại còn "Việt Nam yêu cầu phía Trung Quốc có trách nhiệm giáo dục, hướng dẫn ngư dân tôn trọng chủ quyền, lãnh thổ của Việt Nam, tuân thủ luật pháp quốc tế". Rõ là hài hước. Biết rõ mười mươi đó là chính quyền TQ chủ trương mà cứ giả ngây  cho đó là việc làm tự phát của dân TQ, lại còn yêu cầu chính quyền TQ giáo dục với chả hướng dẫn. 



ĐOÀN TÀU CÁ HÙNG HẬU CỦA TRUNG QUỐC ĐÃ ĐẾN ĐẢO ĐÁ CHỮ THẬP Ở TRƯỜNG SA


 Trong khi đó chính quyền ngăn cấm dân chúng đi biểu tình chống TQ xâm lược. Tin đây này: Hà Nội yêu cầu dân không biểu tình . Ai đi biểu tình sẽ bị vu cho cái tội gây rối trật tự công cộng, trước sau cũng bị nhét vào lò " Phục hồi nhân phẩm" như Bùi Hằng.


Ok. Quí vị sợ hoa nhài hay hoa cứt lợn gì gì đấy không cho dân tự phát đi biểu tình thì quí vị tổ chức cho dân biểu tình đi. Một việc giản đơn như vậy tại sao quí vị không dám làm? Giặc đã đến nhà sao không cho dân cố kết nhau lại cùng nhau xuống đường nói to một tiếng phản đối giặc? Lú! 


 Hôm nay mình vào FB thấy cái clip một đoàn mặt trận phường hùng hậu đến tận nhà khuyên dân không đi biểu tình, lặp đi lặp lại mỗi luận điệu " Có đảng, Nhà nước lo".Ông dân mới chửi cho thẳng mặt: Ngăn cản lòng yêu nước của dân là phản động, bất kể đó là ai. Quá đúng. Phản động rất trắng trợn và trơ trẽn.


Ok. Mọi việc có đảng, Nhà nước lo.Thì Đảng, Nhà nước lo đi nhé! Đảng, Nhà nước làm sao đuổi 30 cái tàu TQ ra khỏi Trường  Sa đi. Làm được dân sẽ nhiệt liệt hoan hô. Đố quí vị làm được đấy. Còn chẳng dám tổ chức cho dân xuống đường phản đối chúng thì làm sao đuổi  chúng đi được. Còn khuya!


Nguyễn Quang Lập

Gã ăn mày thi sĩ

Hè năm 2002, mình đến Hội văn nghệ Quảng Bình thăm cái Huế, thủ quĩ- văn thư của Hội. Hồi ở Huế, nó làm thủ quĩ- văn thư của Hội văn nghệ Bình Trị Thiên, anh em đồng hương đồng khói  rất quí mến nhau, coi nhau như anh em. Khi nào nhậu kẹt tiền mình đều a lô cho nó, trăm lần như một nó đều lén lấy tiền Hội đem ra cho mình mượn. Quán rựợu chị Phước phía sau Hội, mình nhậu kí nợ ở đó thường xuyên, lâu lâu không thấy mình trả nợ, chị Phước chẳng thèm hỏi mình, cứ hỏi cái Huế là nó đưa liền. Anh em chí thiết như thế nên khi nào về Đồng Hới, người đầu tiên mình tới thăm là nó. Hôm đó mình đến Hội Văn nghệ Quảng Bình, cái Huế đang bận đánh máy công văn, nói anh ngồi đó chờ em chút.


Mình ngồi đợi, thấy tập hồ sơ xin kết nạp vào Hội bèn lấy xem qua. Chợt thấy cái tên Dương Ánh Dương, ông này thì mình biết, làm thơ cùng thời với mình. Chưa gặp ông nhưng đọc thơ ông nhiều, đa số đăng trên báo địa phương, nói như thằng Vinh ( Nguyễn Quang Vinh) thơ Dương Ánh Dương  đèm đẹp đường được ở đâu cũng có nhưng ở Quảng Bình thì thuộc diện quí hiếm. Nghe nói ông vừa đoạt giải nhất cuộc thi thơ hai năm của Hội văn nghệ Quảng Bình. Thế là khá rồi.


Lật hồ sơ Dương Ánh Dương, thấy ông ghi thế này: Họ và tên: Dương Thân Mật. Sinh năm 1950. Bút danh: Dương Ánh Dương. Nghề nghiệp: ăn mày ...Mình bật cười. Mấy ông văn nghệ sĩ chỗ nào cũng tếu táo được.  Hồ sơ lý lịch là chuyện nghiêm túc, các ông vẫn đùa như thường. Mục Đã đi nước ngoài lần nào chưa anh Lê Văn Thảo trả lời : dễ gì! Mục Chức vụ cao nhất đã kinh qua anh Đỗ Chu trả lời: Đàn anh Hữu Thỉnh. Vui nhất là Mục Quá trình tham gia cách mạng. Thằng Trung Dũng sinh sau đẻ muộn, lớn lên đã hết chiến tranh, suốt ngày chỉ đi học và vẽ, chẳng làm gì tốt cho cách mạng. Không  biết ghi thế nào, nó ghi: Ngày Bác Hồ mất, gia đình có tổ chức khóc Bác. Hi hi.


Té ra không phải, Dương Ánh Dương không đùa, anh hành nghề ăn mày đã mấy chục năm rồi. Thằng Vinh nói oa chà, chuyện ông này đúng là một bi kịch rất đặc biệt.  Vinh  khoa chân múa tay kể, nói ông này xuất thân là giáo viên cấp 3. Năm 1975 đói quả bỏ dạy đem vợ vào Sài Gòn kiếm sống. Chưa đầy năm thì vợ bỏ anh theo bạn vượt biên. Buồn chán anh tìm về một làng chài ở Nhà Trang làm thuê kiếm ăn qua ngày, làm được đồng nào thả vào hũ rượu đồng đó. Ngày đi đánh cá thuê, vá lưới thuê, xẻ mực thuê… tối về uống rượu làm thơ đọc thơ giải khuây. Có người thương lấy làm chồng, sinh được đứa con, vợ chồng sống đắp đổi qua ngày tạm gọi là hạnh phúc. Không ngờ anh đi tàu đánh cá, luýnh quýnh thế nào đó bị ngã cuốn vào chân vịt, gãy chân tay, chấn thương sọ não bán thân bất toại, nằm liệt giường hai năm. Sau vài năm ra sức chạy chữa cho anh, nợ nần chồng chất, bà vợ thấy cùng đường đành ôm con bỏ đi. Anh phải lê lết ăn mày từ đó.


Có lẽ ở nước ta không ông nhà thơ nào xách bị đi ăn mày như  Dương Ánh Dương. Ngày lê lết xách bị đi khắp hang cùng ngõ hẻm, đêm về chui gầm cầu uống rượu làm thơ. Dân trú ngụ gầm cầu có một cô tên là Thị Chuỗm cũng dân Quảng Bình, đêm đêm nghe anh ngâm nga thơ phú thấy hay hay. Lúc đầu nằm xa xa, sau dịch lại gần gần, dịch lại nữa dịch lại nữa… và trở thành vợ anh từ khi nào không biết.


Họ kéo nhau về quê, dựng cái lều trên bãi cát làng Thị Chuỗm, sinh được hai đứa con. Chị buôn hàng vặt ở chợ quê, anh xách bị rời làng ăn xin, cứ vài tháng lại về nhà một lần. Người làng rất quí anh vì anh là nhà thơ, cả làng không ai làm thơ được như anh. Họ kháo nhau, nói ông này ghê lắm, thơ được đăng ở tạp chí Nhật Lệ, tờ báo của văn nghệ sĩ tỉnh không phải chuyện đùa, nhiều bài còn đăng ở báo Quảng Bình, báo Đảng hẳn hoi, kinh. Hi hi. Chẳng ai gọi anh là thằng ăn mày, hết thảy dân làng gọi anh là ông đi tìm họa may. Chả là anh có câu thơ: Tôi đành xách gói ra đi/ để họa may gặp những gì họa may... Nhà thơ ai lại đi ăn mày, họ đi trắc nghiệm xem cuộc đời xúi quẩy may mắn làm sao thôi mà, hi hi.


 Mỗi lần anh xách bị về làng, dân làng hồ hởi đón anh như nhà thơ tỉnh về làng vậy, người lớn có rượu, trẻ con có kẹo, tíu ta tíu tít rất vui. Trong khi anh ngồi uống rượu đọc thơ ngoài sân, Thị Chuỗm xổ mớ tiền lẻ trong bị ra đếm rồi le te đem tiền đi trả nợ.  Hai đứa con anh cứ đinh ninh ba mình đi công tác về phép, chắc là làm to trên tỉnh, nếu không tại sao anh về dân làng kéo đến thăm hỏi đông thế. Hi hi.


Mình bảo thằng Vinh, nói khi nào Vinh về làng ông ăn mày thi sĩ cho tôi đi với. Thằng Vinh nói ông ấy xã Hải Ninh huyện Quảng Ninh, phải lội bộ cả chục cây số cát, chân cẳng anh thế không đi được đâu. Mình nhắc với cái Huế, nói khi nào ông Ánh Dương đến Hội thì em ới anh nhé, anh muốn gặp ông này một lần xem sao. Sáng sau mình Huế chạy tới báo tin, nói Ánh Dương đang ăn xin ở Đồng Hới, tối ngủ ở Cầu Dài.


Tối mình mò tới liền. Ánh Dương đang nằm ngủ trong hốc cầu tối thui, chỉ có một chiếc chiếu rách, chẳng chăn màn gì. Nghe mình gọi, anh lồm cồm bò dậy, nói ai đó ai đó. Minh xưng tên, anh chụp lấy hai tay mình reo to, nói a Nguyễn Quang Lập- Tiếng Lục Lạc! Anh lấy cái nến nhỏ bằng ngón tay út, cháy gần hết chỉ còn chừng hai đốt, nói không mấy khi có khách phải đèn đóm cho đàng hoàng chơ. Rồi anh lôi trong bị ra chai nhựa Lavie lắc lắc, nói rượu đây rượu đây, may quá chiều ni tui vừa đổ thêm hai nghìn cho đầy be.


Mình rủ anh ra quán nhậu chơi, anh lắc đầu, nói quán xá không phải chỗ của ăn mày. Lỡ người thấy mình ăn nhậu lại nghĩ mình đi lừa người ta lấy tiền, ai còn cho mình nữa? Anh lật nắp chai rót rượu, đưa cho mình, nói tui biết anh uống đủ lọai rượu sang, ngồi với đủ loại khách sang, chừ ngồi với ăn mày, uống rượu ăn mày coi thử cảm giác ra răng. Mình uống với anh hết chừng nửa chai, nói sao anh không nghĩ kế gì kiếm sống, què quặt mà  lang thang  rày đây mai đó cực lắm.  Anh cười hì hì, nói có cả ngàn người nói như anh rồi đó. Kể ra dựng quán rượu nhỏ bán chơi cũng kiếm sống được qua ngày, nhưng ngồi một chỗ răng làm thơ được. Tui nghiện đi tìm cảm giác rồi, không bỏ được. Nếu bỏ ăn mày thì thơ cũng tịt luôn.


Mình gật gù, nói anh tìm cảm giác chi nói nghe coi. Anh uống một nắp rượu, nói cảm giác bị thương hại, bị ghê tởm, bị khinh bỉ, bị làm nhục… đủ hết, vui lắm. Anh uống một nắp rượu, khà một tiếng rõ to, nói anh biết kiếp ăn mày sợ nhất là gì không? Mình nói là gặp bạn bè. Anh lắc đầu xua tay, nói không không, bạn bè chúng nó lánh mình hết, mình có gặp đâu mà sợ. Mình nói cảm giác gặp người yêu cũ.  Anh lại lắc đầu xua tay, nói cũng không. Đa số các nàng thấy mình đều đánh mặt làm ngơ, coi như không hề quen biết.  Mình cười, nói thế thì chịu.


Anh uống thêm vài nắp rượu, chùi mép nhìn mình rất lâu, nói tui nói ri anh có tin không, sợ nhất là gặp người quá tốt. Khi mô gặp một người ngày mô cũng tìm mình cho tiền, ngày một nhiều hơn là mình phải bỏ trốn người đó, thậm chí muốn bỏ nghề ăn mày. Ăn mày cậy vào lòng tốt của thiên hạ chứ không phải lợi dụng lòng tốt thiên hạ, đó là nguyên tắc ăn mày. Ai vi phạm điều đó thì kẻ đó không phải ăn mày chuyên nghiệp.


Mình bật cười vì cái nguyên tắc ăn mày của anh, nói thế thì dưới gầm trời này toàn ăn mày nghiệp dư, chỉ có Dương Ánh Dương mới là ăn mày chuyên nghiệp. Anh ngửa cổ cười kha kha kha, nói đúng đúng đúng, bởi vì Dương Ánh Dương là thi sĩ. Rồi anh rung đùi đọc câu thơ: Tôi đành xách gói ra đi. để họa may gặp những gì họa may... Ăn mày thi sĩ là như rứa đó, đi kiếm họa may, chỉ kiếm họa may thôi Nguyễn Quang Lập à, thiệt đo thiệt đo.


Hôm qua chợt nhớ đến anh, gọi điện cho thằng Vinh, nói Dương Ánh Dương dạo này thế nào rồi? Thằng Vinh nói chết rồi. Mình ngạc nhiên nói ôi, sao thế? Vinh nói em cũng không rõ lắm, chắc là đời hết họa may.

MÌNH PHỤC BỌ LẬP QUÁ

VĂN CÔNG HÙNG


Trần đời đến giờ, hơn năm chục năm sống nhăn răng tỉnh táo trên cõi đời này, mình mới chỉ thấy hai người dám xưng... cha mẹ với người khác khi còn rất trẻ. Người thứ nhất chắc chắn ai cũng biết rồi, người thứ 2 là... Bọ Lập.


Tất nhiên là tính chất nó khác nhau hoàn toàn. Một bên là tung hô ngưỡng mộ, một bên là hài hước vui vẻ. Huhu nhưng quả là cái sức hấp dẫn của Nguyễn Quang Lập nó dữ dội đam mê đến như thế nào.


Mình giờ bị một cái bệnh thời thượng, dành cho người... sang, nên mỗi tháng 1 lần phải ra bệnh viện, vào khoa trung cao gặp em BS Thơ thăm khám và lấy thuốc. Hồi đầu, mặt em lạnh lạnh đúng kiểu bác sĩ với bệnh nhân. Một hôm tự nhiên em bảo: này anh có phải có cái blog VCH không? Đúng, sao em biết. Em đọc trên Quê choa. Từ khi em biết mình là blogger thì em nhìn mình thân thiện hẳn, nhưng là thân thiện để: này anh H, hôm qua quê choa có bài hay lắm, anh đọc chưa???. Gần đây nhất thì: Anh H hơi, sao Quê choa không vào được??? tức là cứ xoắn lấy mình mà hỏi... quê choa. Lại còn bảo: anh quen anh Lập à? sao em hỏi thế? Thấy trên quê choa có link blog của anh. Là thấy thế thôi chứ em ít khi vào blog anh, vì đọc quê choa xong thì các blog khác... nhạt hoét, hehe, mình muốn văng tục quá nhưng em bác sĩ xinh đẹp và hồn nhiên quá nên mình đành... cười trừ, nhưng vẫn ấm ức vì mình bị coi thường.


Mới đây Quê Choa trục trặc. Thì chuyện bình thường. Bác Hồ dạy: Gian nan rèn luyện mới thành công, nên chuyện trục trặc, bị chặn, dù ai chặn cũng chả có gì ghê gớm. Nhưng té ra không phải thế, hôm qua đây vẫn còn có gã còm vào nhà mình: "Vina Nhut nói... Bá ngọ đứa mô tấp trẹm cửa vô nhà Bọ Lập để lão già Nhut Vina phải đi tìm lòng vòng mỏi hết tất cả các bộ phận nhỏ". Ngoài ra còn rất nhiều người nhắn tin, gọi điện thoại, Email hỏi mình tại sao không vào quê choa được, làm cách nào để vào quê choa... làm như mình là... Đại lý của Nguyễn Quang Lập vậy.

Đâu như nửa đêm hôm qua, bọ Lập tung ra một loạt tin nhắn nhờ bạn bè thông báo. Của mình thì là:
"Nguyễn Quang Lập nói... Nhờ bác Văn Công Hùng thông báo Quê choa đã hết bị treo, đã đổi tên miền: quechoa.vn. Xin cảm ơn"

 

Mình thử ngồi nhẩm xem NQL đã bao nhiêu lần đổi nhà mà không nhớ nổi. Hình như đầu tiên bọ lập nghiệp ở Vnweblog, hồi ấy mình cũng ở bên ấy, cũng đang nổi đình nổi đám, bọ xuất hiện phát, nhà mình vắng tanh. Sau trải qua bao nhiêu nơi nữa, giờ thấy có cái đuôi vn thì có vẻ an tâm rồi. Làm gì thì làm, có Tổ quốc sau lưng là hoàn toàn vững dạ. Bà con Lý Sơn đi biển luôn lấy cái sự tựa lưng vào Tổ Quốc để động viên mình bám biển bảo. Nhưng mấy anh lấy Tổ quốc làm tiền tiêu thì liệu hồn, như Vina Shin, Vina Lines ấy.

 

Mình phục bởi bọ tay chân người ngợm như thế, ăn nhậu như thế, viết lách (kiếm cơm) như thế... mà vẫn... say mê đến mất ăn mất ngủ với blog. Mỗi lần bị phá là hì hục xây, xây cái sau vững chắc hơn cái trước, cứ thế tiến lên, miệt mài không nghỉ, vì bạn đọc, tất nhiên ưu tiên cho những người như cô bác sĩ xinh đẹp tôi kể ở trên trước, hehe...

 

Vậy nên đời nay có thơ rằng:

 



Trải qua sóng dập mưa vùi




Quê Choa vững chắc bồi hồi hiện lên




Bây giờ có đuôi Vi En


Rung đùi ngồi viết thật en try nhiều...


Theo blog VCH 

Thứ Năm, 19 tháng 7, 2012

Khẩu thơ của Thái Bá Tân

Mình đẻ ra món khẩu văn đến nay đã hơn ba năm, ngoảnh đi ngoảnh lại chỉ có hơn chục người theo, đa phần đều là thứ khẩu văn vụng về gượng ép. Thật buồn. Hôm nay vào nhà Hồ Bất Khuất đọc bài Một bài thơ hay của Thái Bá Tân thấy hay cực, bèn mò vào nhà bác Thái Bá Tân (Tại đây) đọc một loạt thơ bác và mừng rỡ nhận ra bác Tân cũng đang đẻ ra món khẩu thơ, một loại thơ nói nôm na như khẩu văn, mình mừng quá.


 Có thể Thái Bá Tân không ý thức viêc đẻ ra món khẩu thơ nhưng chính nó là khẩu thơ. Khẩu thơ là loại thơ từng câu nôm na như vè nhưng đọc xong cả bài thơ thì mới giật mình nhận ra đó là thơ, đích thị là thơ. Có khi thơ hơn cả thơ nữa. Hi hi.


Bác Thái Bá Tân xưa cùng ở chung cư CT4B Bắc Linh Đàm với mình, là hàng xóm thân thiết với nhà mình. Ông xơi hết mấy chục thùng mì tôm của vợ mình rồi mới chịu chuyển nhà đi nơi khác. Nay mình chuyển vô Sài Gòn, tưởng không bao giờ là hàng xóm của bác Tân nữa, chẳng dè qua món khẩu thơ bác Tân đương nhiên là hàng xóm của mình rồi. He he.


· MẮNG CON

Mày láo, dám khuyên bố
Mai không đi biểu tình.
Chuyện ấy có nhà nước,
Không liên quan đến mình.


Mày nói y như đảng.
Không liên quan thế nào?
Nước là của tất cả,
Của mày và của tao.

Biểu tình chống xâm lược,
Chứ có lật ai đâu.
Không lẽ mày không biết
Cái dã tâm thằng Tàu?

Mày bảo có nhà nước.
Nhà nước hèn thì sao?
Mà ai cho nhà nước
Quyết việc này thay tao?

Xưa đánh quân Mông Cổ,
Vua còn hỏi ý dân.
Sao không thấy nhà nước
Xấu hổ với vua Trần?

Đành rằng thế mình yếu,
Phải thế nọ, thế này.
Nhưng ở đời, con ạ,
Mềm nắn, rắn buông ngay.

Bố biết con thương bố,
Lo cho bố, cảm ơn.
Con “biết sống”, có thể.
Xưa bố còn “biết” hơn.

Chính vì khôn, “biết sống”,
Tức ngậm miệng, vờ ngây,
Mà thế hệ của bố
Để đất nước thế này.

Ừ, bố già, lẩn thẩn,
Nhưng vẫn còn là người.
Mà người thì biết nhục,
Biết xấu hổ với đời.

Mai biểu tình, thế đấy.
Bố không bắt con đi,
Nhưng cũng đừng cản bố.
Cản cũng chẳng ích gì.

Hà Nội, 7. 7. 2012

TỰ BẠCH, thêm phần kết không chính thức. Just for fun! 

Thơ Thái Bá Tân

TỰ BẠCH

Nói thật với các bác
Điều vẫn giấu xưa nay.
Sẽ khối anh nhảy cẫng,
Mắng thế nọ thế này.


Nhẫy cẫng thì nhảy cẫng.
Việc họ làm cứ làm.
Tôi chưa hề, thú thật,
Tự hào người Việt Nam.

Tôi đi bốn mươi nước,
Làm gì và đi đâu
Liên quan đến cái xấu,
Tôi bảo tôi người Tàu.

Một lần ở nước Bỉ,
Ngủ với một em Tây.
Nó bảo: Tàu giỏi quá!
Tôi suýt nói: Việt đây!

Duy nhất chỉ lần nọ,
Ở Havard, người ta
Khen tiếng Anh tôi giỏi.
Tôi đáp: Việt Nam mà.

Chứ nói chung là nhục.
Nhục phải làm thằng dân
Một nước giỏi nói phét,
Lãnh đạo thì ngu đần.

Riêng hai chữ “cộng sản”
Đã đủ nói phần nào.
Làm thằng dân cộng sản
Có gì mà tự hào?

Mà tự hào sao được
Khi mấy triệu dân ta
Vượt biên, thà chết biển
Hơn phải chết ở nhà!

Tự hào là yêu nước.
Yêu nước phải biểu tình.
Mà biểu tình nó oánh.
Quân ta oánh quân mình.

Tóm lại là nhiều lắm.
Ngẫm là sẽ thấy ngay
Rằng tôi nói cũng đúng
Cái điều khó nói này.

Tôi là người yêu nước,
Cả lời nói, việc làm,
Và là người trước hết
Tự hào người Việt nam

Khi dân ta được nói,
Được mặc đẹp, ăn no,
Không phải hô khẩu hiệu,
Nôm na là tự do.

Lúc ấy thì chắc chắn
Cả khi ngủ với Tây,
Tôi cố gắng ngủ tốt,
Rồi nói: Việt Nam đây!

PS.
Nhớ năm mười chín tuổi,
Có một em rất xinh,
Người Chile, Nam Mỹ,
Tự nhiên nó mê mình.

Nó cho trèo lên bụng.
Ừ, cho trèo thì trèo.
Nhưng mà rồi thất bại.
Nhìn mặt nó buồn thiu.

Còn tôi thì thấy nhục,
Vì đó là lần đầu
Được biết mùi phụ nữ,
Mà biết đếch gì đâu.

Em ấy nghĩ người Việt
Đánh thằng Mỹ giỏi sao,
Nên muốn thử để biết
“Chuyện ấy” giỏi thế nào.

Thế mà tôi thất bại.
Mất sĩ diện quốc gia.
Muốn chui mẹ xuống đất,
Vừa nhục vừa xót xa.

Vấn đề là quốc thể,
Chứ không phải cá nhân.
Cũng tại do tôi ngốc,
Sau mới ngộ ra dần.

Rằng mình thua là phải.
Chưa thi đấu sân mình
Đã đòi đá quốc tế
Để cho tụi nó khinh.

Âu cũng là bài học
Cho thế hệ cháu con:
Đánh Tây là phải thắng,
Quyết một mất, một còn.

Chỉ riêng cái chuyện ấy
Tôi không hề tự hào
Làm thằng trai nước Việt.
Các bác biết vì sao.

Hà Nội, 13. 7. 2012

Theo blog TBT

Sáng ra vào mạng đã thấy chục bài kêu ca bài phát biểu của ông Nguyễn Thế Thảo tại kì họp HĐND tpHà Nội chung quanh câu chuyện biểu tình của dân. Hầu như các báo cùng chung một cái tít:"Không để dân bị xúi giục tụ tập biểu tình' (Tại đây).Các báo đều  cho biết ông Nguyễn Thế Thảo nêu yêu cầu với các cấp, các ngành cần làm tốt hơn nữa công tác tuyên truyền, vận động để người dân không bị các phần tử xấu lợi dụng xúi giục tụ tập biểu tình.


Ông Thảo nói:  "Lợi dụng tình hình trên, các thế lực thù địch và số cơ hội chính trị đã kích động người dân, nhất là số người đi khiếu kiện ở các địa phương biểu tình để gây áp lực với chính quyền phải giải quyết những khiếu nại, yêu sách"


Ngao ngán. Đến bây giờ vẫn một luận điệu cũ rích " thế lực thù địch và cơ hội chính trị". Bác Nguyễn Tường Thụy  trong bài "Ông Nguyễn Thế Thảo bị Trung Quốc lợi dụng!?" đã nói rất đúng, à quên, rất đích đáng: "Xin hỏi ông, tại sao ông không lợi dụng họ mà lại nhường sân cho cái thằng vô hình nào đó. Trong tay ông có đủ hệ thống đảng và chính quyền đến tận tổ dân phố, một bộ máy tuyên truyền bằng báo chí, bằng hệ thống loa phường, bằng những buổi huấn thị, lên lớp công khai và cả một bộ máy cảnh sát, an ninh khổng lồ giám sát nhất cử nhất động của từng người dân. Vậy mà các ông lại không lợi dụng được họ mà để mấy thằng thù địch chẳng biết mắt ngang mũi dọc thế nào nó lợi dụng mất. Nói như vậy, có phải là ông đã thừa nhận là ông thua kém chúng nó không?"


Bác Nguyễn Tường Thụy cũng đặt câu hỏi rất đích đáng:"Và, khi ông nhận xét về những người biểu tình như thế, khi ông chủ trương không để dân bị xúi giục tụ tập biểu tình, ông có nghĩ rằng ông đang bị Trung Quốc nó lợi dụng không?"


Đến đây thì phải cãi nhau với bác Nguyễn Tường Thụy một chút. Câu hỏi đích đáng của bác không trúng đâu. Có thể ông Nguyễn Thế Thảo  bị đám trợ lý lũ cố vấn xúi dục thôi. Bọn này nếu không ra sức báo động giả thì chúng có việc gì để làm, lấy gì để kiếm ăn?


  Chắc ông Nguyễn Thế Thảo không ngu gì để cho TQ lợi dụng. Vì nếu để TQ lợi dụng ông, xúi dục ông buộc ông phải  gọi những người "xúi dục", "kích động" dân đi biểu tình chống TQ là"thế lực thù địch và cơ hội chính tri" thì chẳng hóa ra ông Thảo là kẻ bán nước hại dân hay sao? Tin rằng ông Thảo không và sẽ không bao giờ thuộc về bọn bán nước hại dân, bởi vì đó là bọn phản quốc. Chỉ có bọn đó,  bọn người có trái tim chó đẻ, mới gọi những người yêu nước như vậy.


Nguyễn Quang Lập